12 tháng 6, 2017

Phát triển du lịch: Những “mỹ từ đẹp” có được hiện thực hóa?

Trong bài báo khá nhiều người thắc mắc với lời tựa của nhà báo Bạch Huệ ghi lại trích dẫn của các chuyên gia: "Phát triển du lịch: Những “mỹ từ đẹp” có được hiện thực hóa?".
Và tôi trích lược điểm nhấn một đoạn: "Mục tiêu chúng ta đặt rất cao, năm 2020 doanh thu của du lịch đem lại 35 tỷ USD", dẫn nguồn: http://vneconomy.vn/…/phat-trien-du-lich-nhung-my-tu-dep-co…
Trước hết tôi nhắc lại đoạn trích về du lịch sống còn với các nước để tính hóa đơn vét tiền của du khách đó là: "Dịch vụ và vận tải liên quan đến du lịch", tức là tiếng Anh ngữ là "Travel-related services and transport".
Làm du lịch đừng nghĩ đến vấn đề khách sạn, nhà cao tầng rẻ tiền, vì nó là thứ tầm thường, vấn đề cốt lõi quan trọng vấn là Dịch vụ và vận tải liên quan đến du lịch.
Ở VN thì nghe đến giao thông vận chuyển thì ai cũng giật mình và sợ hãi là giao thông bát nháo, trạm thu phí mọc lên như nấm gặp mưa, đi một đoạn là dừng lại đóng phí như thể ai không quen thì cứ tưởng đã đi nhầm qua biên giới nước khác mà lính biên phòng chặn lại.
Trong tháng 3 hay tháng 4 gì đó VN khoe thành tích là đón được 1 triệu du khách, tức là tôi ước lượng là chỉ bằng 1/3 của Thailand, đó là cùng thời điểm đó thì Thailand đón được hơn 3 triệu du khách.
Chuyện chuyên môn nữa là du lich thu hút khách nước ngoài mang tiền ra chi tiêu thì mình hãy nghĩ đến vế quan trọng nhất là đất nước mình có hàng hóa tiều dùng nội địa do mình sản xuất ra có phong phú hay không (ngoài ẩm thực), cũng như các dịch vụ khác, như y tế, sửa sắc đẹp như Thailand hay không?
Các di tích đền đài, di tích cổ tôn giáo có còn nhiều hay không, hay đập phá hết rồi? Tỷ giá hối đoái đồng tiền có ổn định hay không để du khách họ tích trữ tiền của mình khi họ nghĩ đến việc trở lại lần thứ hai hay nhiều lần,...
Lĩnh vực vàng nữ trang chế tác của mình có mạnh hay không, hay đã bị xóa sổ thời ông cựu Thống đốc Nguyễn Văn Bình chỉ vì vài thỏi vàng và nắm đô la thu cho dự trữ ngoại hối.
Bờ biển của mình còn hoang sơ như xưa hay không, hay là cách mấy cây số thì có một nhà máy thép, nhà máy hóa chất,...
Di tích văn hóa do UNESCO công nhận có còn nguyên sơ là để cầm chân du khách nhiều ngày nhiều tháng là để họ tự đi bộ hay leo núi dưới sự hướng dẫn của nhân viên du lịch hay không, vì càng giữ họ lâu ở lại tham quan thì càng moi hết tiền của họ ra chi tiêu.
Ôi thôi VN thì đi ngược lại là đòi xây cáp treo băng qua các khu di tích của UNESCO công nhận và quảng cao giúp đến mức UNESCO dạo nạt sẽ tước bỏ danh hiệu và xóa tên khỏi danh sách của họ,...
Đó là vài ý tiêu chí cơ bản nhất trong kinh doanh sơ đẳng này. Tôi thì đi dó đi đây có lẽ 2/3 các nước rồi, trong đó 1/3 là đi thẩm định các dự án đầu tư của doanh nghiệp Mỹ thì nhận thấy lĩnh vực du lịch là một thước đo cho kinh tế là nó ngôi sao sáng cho việc giữ tỷ giá đồng nội tệ một số nước rất khá, đó là nếu làm tốt về du lịch thì vét ngoại tệ của thiên hạ rất dễ mà còn đỡ được tỷ giá hối đoái.
Thực tế ảnh hưởng của du lịch nó còn tùy thuộc vào lĩnh vực đầu tư nước ngoài vào quốc gia đó như thế nào, vì người ta đã đầu tư vào đó thì tất nhiên sẽ tới nước đó công tác và kéo theo nhiều bạn bè người thân tới, dù nó chiếm không bao nhiêu khách, nhưng đều là khách giàu sụ dễ chi tiêu.
Đối với VN thì đành chịu, đó là họ không có bất cứ nhà phân tích chiến lược nào cả để lãnh đạo cái ngành du lịch này, Mỹ thì do Bộ Thương mại quản lý và bổ nhiệm những người quản lý về du lịch,... VN thì Bộ Chính trị, và nhiều bộ khác, toàn là những ban bộ không biết kinh doanh,.