KHI VN MÊ SẢNG NHẤT ĐỚI NHẤT ĐỚI NHẤT LỘ CỦA TQ
Đối với TQ họ tổ chức diễn đàn Silk Road diễn ra vừa qua thì hôm 12/5/2017 thì dân chúng tại Tứ Xuyên, nhất là các phụ huynh có con em bị chôn vùi ở trận động đất ở Tứ Xuyên năm 2008 họ biểu tình rầm rộ mà ít thấy ra, họ quy sang biểu tình phản đối luôn cả diễn đàn "Một vành đai, Một con đường", mà Bắc Kinh nuôi tham vọng qua công cụ đó để thống trị thế giới trên mặt trận chính trị lẫn kinh tế thế giới. Cũng cùng thời gian đó Bắc Kinh tiếp tục chỉ thị cho giới chức People's Bank of China (PBOC), tức Ngân hàng Nhà nước Nhân dân Trung Quốc tăng cường bơm tín dụng và cho đảo nợ lần thứ tư kể từ năm 2014 khi bong bóng nhà đất ở TQ bị xì nhẹ. Rồi Ủy ban Điều tiết Chứng khoán Trung Quốc (CSRC) cũng yêu cầu PBOC tiếp tục bơm tiền vào thị trường chứng khoán để nỗ lực ngăn chặn tối đa sự sụt giá cổ phiếu mà họ đã bị lãnh đòn vào tuần thứ 2 của tháng 6/2015, nó vẫn còn ám ảnh quốc gia này.
Trước đây TQ bị xì bóng cổ phiếu xua kia của TQ bị lãnh đòn khiến cho TQ mất 5.700 tỷ $. Thực tế trong số đó thì toàn là giấy vụn chứ với số tiền đó lớn gấp rất nhiều lần số tiền Bắc Kinh đưa vốn vào One Belt One Road này. Cũng cùng thời gian đó tại tỉnh Quảng Đông ở miền nam Trung Quốc, họ biểu tình phản đối kế hoạch xây dựng một nhà máy đốt chất thải tại tỉnh này ở TQ thì mà cũng ít ai chú ý, vì nó bị khóa ở TQ nên người ta không thể tuyên truyền ra bên ngoài được. Trong tháng 4/2017 vừa qua thì TQ bị quốc tế nghi ngờ là họ chưa tiêu hủy số lượng thép dư thừa như cam kết là họ cần phải tiêu hủy 100-150 triệu tấn thép trong vòng 3-5 năm,.. có lẽ họ cất kho để tuồn vào các dự án đầu tư qua họ qua các nước thông qua cái vỏ bọc các ngân hàng họ lập ra và các dự án thương mại vĩ đại của họ vẽ ra làm hoa mắt nhiều nước, trong đó có VN.
Đối với VN có lẽ quốc gia này bạc nhược và nhược tiểu đến mức đáng khinh bỉ, đó là chuyện bài học giá thịt heo sụt giá tan tành, và nhiều hàng hóa khác của VN mà lẽ ra nếu họ làm tốt chuyện bảo vệ ngoại thương của họ với TQ là bảo vệ thị trường tiêu dùng trong nước thì VN vẫn dư sức cân bằng nguồn cung và giá cả, nhưng họ luôn bị rơi vào bẫy thương mại của TQ nhiều năm rồi mà vẫn chưa biết sợ, đối với thị heo/lợn của VN sụt giá, nó do TQ chấm dứt sự nhập khẩu thịt heo của họ mà ít ai chú ý thấy ra là có bàn tay can thiệp của chính quyền Bắc Kinh thò vào can thiệp để cứu tăng trưởng kinh tế và bảo trợ cho nông gia TQ nuôi heo, dù họ cáo buộc thị heo/lợn của VN kém phẩm chất, thực tế nhiều nhà buôn TQ vẫn cho rằng chất lượng thịt heo/lợn của VN tốt hơn của họ, nhưng do chỉ thị bảo hộ ngành chăn nuôi của TQ nên họ phải ngưng nhập khẩu, và hạn chế nhập khẩu thịt heo/lợn ở VN thì VN lãnh đòn khủng hoảng, dù thị trường tiêu dùng trong nước vẫn dư sức hấp thụ hết, nhưng vì không có chiến lược phân phối phát triển cho tiêu dùng của họ nên không thể chuẩn bị được đòn hiểm này của Bắc Kinh tung ra.
Về hồ sơ "Con đường tơ lụa mới của TQ" họ mới vẽ ra. Ôi thôi, Trung Quốc nuôi tham vọng rất lớn là muốn nhanh chóng thống trị thế giới trên tất cả mặt trận chính trị lẫn kinh tế thế giới của thế kỷ 21 này qua sáng kiến "Một vành đai, Một con đường", hay nhiều thuật ngữ khác như “Nhất Đới Nhất Lộ”, rồi “Con Đường Tơ Lụa Mới”, gọi chung là sáng kiến One Belt One Road. Trong đó họ vạch ra hai vành đai. Một là vành đai kinh tế con đường tơ lụa trên đất liền, hai là là vành đai kinh tế trên biển. Trên đất liền thì chạy dài từ TQ sang Nga, Âu châu, Trung Á, rổi tới tận Trung Đông. Trên biển thì bao trùm các đại dương xuất phát từ các bờ biển của TQ đi qua vùng biển Đông Nam Á, Ấn Độ Dương, Âu châu, Châu phi, Địa Trung Hải,…Đó là cái tham vọng háo danh của Bắc Kinh vì thực lực không có, vốn liếng ít, vì để thực tế vẽ ra viễn tường dự án sáng kiến One Belt One Road này cũng như để kiểm soát và quan trị nó hay tiền đầu tư nó có thể đội vốn lên 4.000 tỷ $ hay nhiều hơn nữa chứ chả phải đùa. Thứ nữa là mâu thuẫn chính trị của TQ thì quá lớn, thực lực kinh nghiệm hàng hải của TQ chỉ là cấp vùng thì làm sao mà cùng các đối tác duy trì bỏa vệ lợi ích của con đường tơ lụa mà họ vẽ ra được.
Nếu ta lật lại hồ sơ khác của TQ là trước đây thì Bắc Kinh vẽ ra dự án lập cái Ngân hàng Phát triển BRICS của nhóm BRICS với vốn liếng 100 tỷ $ thì nó đã thất bại và quỹ đầu tư của Goldman Sachs đã rút lui triệt thoái nghiệp vụ vào đó và kéo theo nhiều quỹ thị trường tiền tệ bỏ chạy khỏi cái sáng kiến này của nhóm BRICS, sau đó thì lập ra cái Ngân hàng Đầu tư Hạ tầng Cơ sở Á châu, gọi tắt là AIIB vốn ban đầu cũng 100 tỷ $, rồi trong giao thuong thì còn có Hiệp định Đối tác Toàn diện Khu vực, gọi tắt là RCEP, hàng đống hiệp định thương mại khác,… rốt cục TQ là quốc gia bị đội sổ là bị các nước thành viên kiện cáo nhiều nhất là dẫn đầu về vi phạm quy tắc ngoại thương thì đúng là háo danh cho nhiều nước bị lãnh đòn vạ lây vì mê sảng hội nhập.
Hãy nhớ rằng nền kinh tế của TQ là phụ thuộc vào ngoại thương rất lớn, họ sản xuất dư thừa bất kể lời lỗ để tạo ra tối đa việc làm, vì tiêu dùng trong nước yếu là không tiêu thụ được hết hàng hóa sản xuất ra thì họ tuồn hàng ra bên ngoài nên họ cần lập ra nhiều cái dự án để khoác vào đó cái áo hợp pháp ngoại thương thôi.
Trước đây nền kinh tế TQ mở rộng tăng trưởng cao là ngoài việc xuất khẩu ngoại thương lớn thì họ còn có khí cụ đầu tư cho GDP của họ là lĩnh vực xây cất, như bất dộng sản. Đó là khi TQ có trên 30 năm được hưởng mức tăng trưởng GDP cao trên 10% thì lĩnh vực xây cất nhà cửa bất động sản của họ chiếm thường xuyên đến ¼ của GDP cho tăng trưởng kinh tế của họ. Bây giờ lĩnh vực xây cất bất động sản này đã đang là mỗi nguy thường xuyên của họ. Việc TQ dựa vào cơ sở hạ tầng và đầu tư bất động sản để thúc đẩy tăng trưởng cao đã chật chội đi hết chu kỳ và chất lên một núi nợ khổng lồ là họ đã tạo ra quá nhiều tín dụng, nợ quá nhiều, rủi ro quá lớn nó luôn đe dọa đến sự suy thoái kinh tế của TQ, vì hiện nay lĩnh vực xuất khẩu của TQ bị com cụm không thể nâng đỡ cho họ về kinh tế là đốt xương sống của họ như trước đây thì họ cần xây dựng lại chiến lượng ngoại thương mới để bù đáp cho sự thiếu hụt mất cân đối này. Hệ thống ngân hàng của TQ rất mờ ảo là họ đang tạo ra quá nhiều nợ xấu gây đau đầu cho Bắc Kinh,…nhưng vẫn chiêu dụ được khối kẻ nhẹ dạ cả tin vào đó là khi TQ bơm vốn (chủ yếu là niêm yết đồng nội tệ của họ là đồng RMB vào các dự án nhất đới nhất lộ này).
Tôi thì mỉa mai là tôi thừa kinh nghiệm biết rằng TQ đang làm được nhiều việc là tạo ra nợ bằng đồng RMB cho thế giới chia sẻ, tuồn hàng hóa của TQ sản xuất để bung ra xây cất cho dự án sáng kiến One Belt One Road, và buộc các nước góp vốn đầu tư kể cả vay đồng RMB chung sức xây cái dự án vĩ cuồng này của họ cũng như chung sức góp sức cứu TQ khỏi suy thoái kinh tế sau này.
Chuyện thứ nữa là làm sao mà TQ có thể qua mặt được anh cả Mỹ khi năng lực hải quân của TQ quá kém mà thò bàn tay ra tất cả các đại dương vận chuyển bán buôn khi mà Mỹ và đồng minh thì kiểm soát hầu hết các đường biển này khắp thế giới. Mỹ không phá cho tan tành mới là lạ.