22 tháng 5, 2017

LẠI CHUYỆN DẦU THÔ

Tại VN xưa kia giá dầu thô sụt giá vào những tháng cuối năm 2014 và kéo dài cho tới ngay nay thì ở VN, nhiều chuyên gia phân tích kinh tế cho rằng Saudi Arabia sẽ là quốc gia đầu tiên sụp đổ ở vùng Vịnh Trung Đông, và cũng là quốc gia sụp đổ vỡ nợ và khủng hoảng kinh tế đầu tiên trong các nước xuất khẩu dầu lửa, họ ca ngợi Venezuela và Nga sẽ trụ vững, vì Venezuela có chi phí nhân công thấp hơn Saudi Arabia, công với việc công nhân, kỹ sư hay người lao động của Saudi Arabia làm việc ít giờ hơn. Đối với Nga sẽ không hề hấn gì, vì Nga có công nghệ khai thác dầu khí tốt và hiện đại hơn Saudi Arabia. Thực tế Nga mới là nước có ngành công nghiệp khai thác và lọc dầu kém xa mọi mặt so với Saudi Arabia.
Vậy mà bây giờ Saudi Arabia vẫn không hề hấn gì mà còn mới đây mua võ khí và mua tài sản đồng $ nhiều trăm $ qua chuyến thăm của Ngoại trưởng Rex Tillerson và Tổng thống Trump đàm phán với nhà vua Salman với việc ký kết việc Saudi Arabia mở két tiền 110 tỷ $ chi tiêu mua sắm võ khí về quốc phòng. Đã thế Saudi Arabia còn là nhà tài trợ cho các đối thủ chính trị taiuj Trung Đông như Ai Cập, và các nước xung quanh với ngân khoản trong hai năm là 2015-2016 lên tới 47 tỷ $. Con số vĩ đại giàu sụ của Saudi Arabia khiến Nga them khát. Vì Nga bán võ khí lắt nhắt có vài tỷ $ ở vùng này mà còn bán thiếu.
Tôi thì đánh cá xưa kia Saudi Arabia sẽ không bao giờ sụp đổ, bây giờ vẫn chưa sụp đổ, nhiều kẻ ở VN bỏ chạy bỏ cả tài khoản, làm gì mà sợ tôi đến mức như vậy, tôi đâu có lấy tiền đâu mà sợ. Đúng là bó tay, đó là như tôi hay phân tích Saudi Arabia họ chốt tỷ giá đồng bạc khá kinh điển của họ vào đồng $, vì dù sao giá dầu được định giá bằng đồng USD của Mỹ và nó thường di chuyển ngược chiều nhau, là khi giá dầu thô tăng thường là đồng $ giảm, khi giá dầu thô giảm thì đòng $ tăng giá. Mà nếu Saudi Arabia có gặp khó khăn kẹt tiền thì họ vẫn có khí cụ đầu tư nữa là phát hành nợ đi vay, có thể cầm cự hơn 10 năm nữa, đó là Saudi Arabia có tỷ lệ nợ chính phủ theo tỷ lệ phần trăm so với GDP là thấp nhất thế giới, các khoản nợ khác cũng gần như là thấp nhất thế giới nên dễ đi vay và trả lãi thấp, như phát hành trái phiếu kỳ hạn 10-năm vay tiền chẳng hạn thì vẫn dư thừa chống đỡ khủng hoảng.
Trên thế giới có chuyện hiếm có như đồng bạc nào giữ tỷ giá cố định như tỷ giá như đồng Saudi Riyal của Saudi Arabia neo vào đồng USD của Mỹ rất chặt chẽ là không một chút sơ hở nào. Đó là Saudi Arabia giữ tỷ giá của họ là 1 $ = 3,75 Saudi Riyal, khi Saudi Arabia bán dầu giá hạ thu về đồng USD có giá thì giảm thiểu rủi ro khi dầu thô hạ. Hiệu ứng ngược lại khi Saudi Arabia bán dầu giá cao thì thu về đồng USD mất giá, thì họ mua tài sản hay đầu tư vào các tài sản của các nước có đồng bạc sụt giá như đồng JPY, EUR,… điều này khiến Saudi Arabia giảm thiểu rủi ro hơn các nước xuất khẩu dầu lửa như đồng Rúp Nga, hay đồng Bolivar của Venezuela, VND của VN, đồng Dinar của Algeria, hay đồng Naira của Nigeria,…
Hãy nhớ rằng Saudi Arabia có trữ lượng dầu thô 266,5 tỷ thùng dầu thô có phẩm chất được OPEC và các tổ chức các nước xuất khẩu dầu lửa xác nhận.
(*) Tỷ giá US Dollar / Saudi Arabian Riyal đang vẫn đứng ở mức 3,75 Saudi Riyal = 1 $, nó vẫn không thay đổi nhiều năm. Đồng Saudi Riyal chỉ tăng giá mạnh nhất vào tháng 9/2014 khi chỉ cần 1 Saudi Riyal là mua được 1 $. Và chỉ bị sụt giá tồi tệ nhất của nó trong tháng Giêng năm 2009, khi phải đến 3,78 Saudi Riyal = 1 $.
Không có văn bản thay thế tự động nào.

Chỉ số U.S. Dollar Index (DXY)



Chỉ số U.S. Dollar Index (DXY) tính cho giá trị đồng bạc xanh của Mỹ đã rơi về mức giá đáy của nó trong tuần đầu tiên của tháng 3/2015. Nếu tính từ đầu năm 2017 cho tới thời điểm này thì đồng USD sụt giá gần như ở mức 5% so với các ngoại tệ trong rổ tiền là đồng Euro (EUR), Yên Nhật (JPY), Bảng Anh (GBP), đồng đô la Canada (CAD), Krona Thụy Điển (SEK), Franc Thụy Sĩ (CHF), và nó đang mất giá cho chính nó 2,74% kể từ khi chỉ số USDX hay DXY này ra đời vào năm 1973.
Nếu tính như vậy của chỉ số USDX này thì tỷ giá hối đoái đồng USD so với VND của VN vào thời điểm của tuần đầu tiên của tháng 3/2015 thì 1 $ chỉ mua được 21.350,00 VND mà thôi.
Tuy nhiên chuyện lạ khó tin là hiện nay có vẻ nhiều chuyên gia tài chính của VN lo ngại là họ lý luận tiền Mỹ giảm quá mạnh gây bất lợi cho xuất khẩu của VN, vì họ lý giải là tiền VND đang tăng giá quá mạnh và cần điều chỉnh cho tỷ giá VND giảm giá để hỗ trợ thúc đẩy xuất khẩu nhờ tiền nhiều và rẻ để bán hàng giá rẻ dễ cạnh tranh.
Tức là cái đám đội ngũ tư vẫn kinh tế gọi là “chuyên gia” ở VN này họ cũng chả biết gì về kinh nghiệm và thực tế về giao dịch tỷ giá hối đoái quốc tế và giao dịch hàng hóa đang diễn ra hàng ngày trên thị trường là gì cả. Đúng là bất hạnh, đó là quốc gia này hiện nay không có bất cứ đội ngũ cố vấn kinh tế, tài chính, cố vấn chiến lược gia chuyên về giao dịch hàng hóa và tiền tệ để tính toán lợi ích cho kinh tế họ. Đó là như tôi hay nói dù tiền Mỹ là đồng USD tăng hay giảm giá thì họ cũng mất phương hướng là không biết tính toán cho kinh tế sao cho có lợi cho họ, vì đằng sau dấu phẩy lắt nhắt ở hàng đơn vị tăng (hoặc giảm) của tỷ giá hối đoái đều gây thiệt hại rất lớn cho họ.
Đó là những chuyện gia cố vấn ở VN họ chỉ có một nghiệp vụ cố vấn là dù đồng bạc USD hay VND của họ tăng giảm thế nào thì họ chỉ có mỗi một nghiệp vụ là đề xuất tăng phí, tăng thuế để bù lỗ lã vì tỷ giá hối đoái di chuyển biến động bất thường, đó là tỷ giá tăng mạnh cũng thua lỗ, mà giảm mạnh thì càng lỗ lã mạnh.
Không có văn bản thay thế tự động nào.

KHI LIÊN XÔ TỰ DIỄN BIẾN, TỰ SUY THOÁI MÀ SỤP ĐỔ

KHI LIÊN XÔ TỰ DIỄN BIẾN, TỰ SUY THOÁI MÀ SỤP ĐỔ
Phải nói là tôi công nhận ở VN những người cộng sản VN họ được đào tạo bên Liên Xô và sau này là nước Nga họ giỏi tuyên truyền, và cũng cả khối hàng chục triệu người ở VN nhẹ dạ cả tin là kể từ khi vào 2001, Nga đã quyết định rút khỏi căn cứ quân sự cảng nước sâu chiến lược tốt nhất Á châu là cảng Cam Ranh, và năm 2002 thì quân Nga rút hết về nước. Có lẽ ở VN họ vẫn ca ngợi nước Nga vĩ đại siêu cường quốc kinh tế, và quân sự. Siêu cường quốc quân sự thì phủ nhận là Nga rất mạnh, vì họ dồn hết nhân lực tài nguyên để chạy đua võ trang với Mỹ, kết cục họ đổ lỗi cho Mỹ là thủ phạm hạ bệ Liên Xô bằng sức mạnh mềm mà là trận địa địa quân sự thay vì đánh nhau bằng bom và tên lửa thì Liên Xô lại bị Mỹ đánh đòn bằng kinh tế. Đó lý luận của nhiều chuyên gia thì cũng có cái lý của họ, ai hiểu sao cũng được và cũng có cái đúng của họ cả.
Thực tế Liên Xô tự diễn biến và tự suy thoái mà tan rã bên trong vì nội lực kinh tế quá yếu, nhưng người ta vẫn viết nhiều quyển tiểu thuyết của truyện cổ tích là Liên Xô vẫn là siêu cường quốc kinh tế lớn thứ 2 trên thế giới sau Mỹ và đứng trước Anh, Pháp, Nhật,…cho đến khi tự diễn biến và tự suy thoái mà sụp đổ năm 1991 thì ở VN vẫn còn ca ngợi Liên Xô vĩ đại, rồi sau ấy nước Nga ra đời chọn cái mốc cuối năm 1991, thì họ vẫn ca ngợi nước Nga đại đế vĩ đại.
Thực tế năm 1991, ta gọi là Nga-Xô khi đó GDP của họ cũng được kiểm kê là chỉ có gần 518 tỷ $ thôi. Trong khi cùng giai đoạn đó thì Pháp đã có gần 1,3 nghìn tỷ $ rồi, UK hay Vương Quốc Anh đã là 1.143 tỷ $, đối với Đông Đức cộng sản bỏ chạy sang Tây Đức tư bản thì năm 1991 nước Đức cũng kịp góp vốn tạo ra cái GDP lên tới 1.862 tỷ $. Thậm chí là nước Nga-Xô khi đó có nền kinh tế còn kém Brasil đến 85 tỷ $ cùng giai đoạn mà 1991 khi Liên Xô và Nga còn bị mắc kẹt ở cái bản nề chuyển giao từ Liên Xô sang cho nước Nga mới. Tuy nhiên có một nơi xa xôi là ở VN những người theo chủ thuyết của Chủ nghĩa Marx-Lenin, họ vẫn mơ sảng nghĩ rằng nước Nga chỉ đi lên quá độ chủ nghĩa tư bản và nước Nga vẫn là siêu cường quốc về kinh lớn hơn Nhật, Đức, Pháp, UK là chỉ xếp sau Mỹ.
Thực tế ít ai biết rằng Liên Xô và Nga sau này đã cạn tiền dự trữ ngoại hối, đó là vào năm 1991 nước Nga chỉ còn vỏn vẹn trong ngăn kéo chưa tới 4,2 tỷ $, rồi cuối năm 1992 thì nước Nga chỉ có hơn một chút là 4,5 tỷ $, năm 2001-2002 thì Nga chỉ còn trong tay gần 5,1 tỷ $, thì ta tự hỏi nước Nga vĩ đại làm sao còn tiền để chi trả cho chi phí quân sự ở cảng Cam Ranh, Việt Nam nữa, đó là họ chả còn tiền, vì kinh tế suy kiệt. Đó là vì nước tích lũy suy thoái cách đó 3 năm, tức là vào năm 1999 thì GDP của Nga chỉ còn gần 196 tỷ $ (khoảng 195,9 tỷ $, tức là chỉ lớn hơn cái GDP của VN vào năm 2015 có 1,9 tỷ $ mà thôi, và thấp hơn cái GDP năm 2016 của VN thì ta tự hỏi làm sao mà Liên Xô chịu đựng được về tiền bạc do suy thoái kinh tế là họ buộc phải cuốn gói rút khỏi VN để tiết kiệm chi phí nhằm tránh cho Nga bị đổ vỡ tiếp lần thứ hai chứ thực tế Nga cũng chả muốn nhả cái căn cứ chiến lược Cam Ranh đâu.
Nhiều chuyện gia kinh tế của VN mang học hàm rất cao, như giáo sư tiến sĩ, viện sĩ, được đào tạo bên Đông Đức, Liên Xô thì đến bây giờ vẫn thế là họ đổ lỗi cho Mỹ và Ả Rập Saudi hay Saudi Arabia liên thủ kết hợp tăng bơm dầu dư thừa nguồn cung để đẩy giá dầu thô xuống thấp khiến cho Liên Xô sụp đổ, và bây giờ Saudi Arabia và Mỹ họ cũng đang đánh vào trận địa kinh tế đánh nhau bằng dầu khí để cho nước Nga suy yếu và đổ vỡ.
Tôi thì không hiểu sao họ lại nói như vậy, có lẽ họ không có kinh nghiệm nào cả về phân tích thị trường giá cả giao dịch hàng hóa. Vì chủ nghĩa Marx-Lenin họ không có nghiệp vụ phân tích khí cụ đầu tư này.
Lý do thực tế vào năm 1988-1990 thì giá dầu thô được giao dịch củ thể tring bình trong năm như sau:
1988: 15,97 USD / thùng
1989: 19,64 USD / thùng
1990: 24,53 USD / thùng
Giai đoạn này thì giá dầu thô được đẩy lên liên tục thì không có lý do gì mà Liên Xô đổ vỡ vì giá dầu thô hạ giảm cả.
Còn giai đoạn 1998-2002 thì nó hoàn toàn khác, có lẽ nó đúng kịch bản là Nga thiếu tiền phải rút đi vì giá dầu thô hạ giảm, đó là:
1998: 14,42 USD / thùng
1999: 19,34 USD / thùng
2000: 30,38 USD / thùng
2001: 25,98 USD / thùng
2002: 26,18 USD / thùng
Tức là năm 2000 giá dầu thô sụt giảm mạnh như đã thấy là năm 2000 giao dịch trung bình trong năm là 30,38 $ / thùng, thì qua năm 2001 rơi xuống còn 25,98 $ / thùng, có lẽ vì thế Nga mới dứt điểm bỏ chạy khỏi VN.
Thực tế giá dầu thô giảm giá nó cũng chỉ là phần cho đóng góp GDP và dự trữ ngoại hối của Nga khi đó thôi, mà vẫm chủ yếu là Liên Xô tự diễn biến hòa bình và tự suy thoái mà sụp đổ thôi, vì tham vọng quá lớn mà thực lực quá kém, số người di lính và làm quân đội đông đảo, trong khi số chuyên gia kinh tế và doanh nghiệp làm kinh doanh thì kém, dẫn đến cả nước Nga chỉ biết súng đạn chứ không làm kinh tế lên sụp đổ là không có gì lạ cả, vì chả có đội quân nào cầm súng để chiến đấu cho cái chế độ mà lương bổng bị cách giảm, cái bao tử thì trống rỗng thì người ta không thể cầm súng nữa mà quay cò súng vào chính chế độ đó mà bóp cò đảo ngược thôi.
Việc người ta nói Liên Xô bị sụp đổ do giá dầu hạ thì càng nguy hiểm, chẳng lẽ “siêu cường quốc như Liên Xô có nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới” mà người ta rêu rao đó lại để ra yếu điểm về dầu thô để Mỹ và Saudi Arabia chỉ cần hạ giá dầu thô là hạ bệ được Liên Xô thì quả là chuyện khó tin được, vì quá sơ sài và quá sơ hở của Liên Xô, và nó không thể coi là cường quốc kinh tế lớn thứ hai trên thế giới được, vì một chiến lược gia phân tích kinh tế họ cũng thấy ra ngay ngược điểm đó mà khắc phục, chả lẽ Liên Xô khi đó không có các giáo sư tiến sĩ kinh tế thấy ra để mà tránh nó thì đúng là chỉ có câu truyện trong cổ tích. Vì chả ai tin hay đọc cả mấy thước tài liệu mấy trăm ngàn trang nói về Liên Xô sụp đổ thế này thế kia cả. Và người viết ra họ cũng chả hiểu nổi luôn như người ta viết tự truyện để đóng thành phim vậy?

Lý luận ô tô, xe hơi sản xuất ở VN đắt là do thuế cao

Người nhà ở VN lý luận ô tô, xe hơi sản xuất ở VN đắt là do thuế cao và ngành sản xuất ô tô, xe hơi VN đóng góp cho ngân sách lớn. Một lý luận hồ đồ của Bộ Công thương VN.
Hãy nhớ rằng vì sao ngay cả Mỹ, họ sản xuất và bán ra xe ô tô, xe hơi giá rất rẻ mà tiêu chuẩn chứng nhận toàn cầu của Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia Mỹ (NHTSA).
Xe hơi của VN gọi là chế tạo lắp ráp không có giá trị để xuất khẩu ra nước ngoài vì không đạt tiêu chuẩn.
Mỹ họ sản xuất ra những chiếc xe phẩm chất tốt, tiêu chuẩn toàn cầu, kể cả các hãng xe khác đầu tư nhà máy ở Mỹ và đều niêm yết chứng khoán ở New York như Toyota Motors (NYSE: TM) chuyên sản xuất dòng xe hơi hạng sang ở Mỹ là Lexus mà quan chức VN ưa chuộng, rồi Volkswagen AG (OTC: VLKAY), Tata Motors Limited (NYSE: TTM), Honda Motor Co Ltd (NYSE: HMC), Fiat Chrysler Auto (NYSE: FCAU),… không tính xe hơi Mỹ như General Motors Company (NYSE: GM), Ford Motor Company (NYSE: F), Tesla (NASDAQ:TSLA),…
Đó là hầu hết lương bổng nhân công mà các hãng xe này trả rất cao, thuế cũng không nhẹ, nhưng họ sản xuất ra xe hơi ở Mỹ bán ra toàn cầu là rất rẻ, phẩm chất tốt.
Đó là Mỹ họ có đầy đủ các các công ty gia công linh kiện, cũng như cung ứng bất cứ thiết bị nào mà các doanh nghiệp xe hơi nước ngoài họ cần. Kể cả lĩnh vực chế tạo thép, thì Mỹ có đủ những công ty chế tạo vật liệu đó như từ bạc đạn chịu lực cao cho đến khung xe siêu bền chế tạo bằng thép, kể cả thép vật liệu siệu nhẹ cho vũ trụ thì Mỹ họ vẫn có nó và dễ dàng chế tạo nó cung ứng cho nhà sản xuất,…
Đó là lý do xe hơi Mỹ sản xuất và bán ra giá rẻ theo tiêu chuẩn toàn cầu là vậy. Khi người ta nghĩ đến xe hơi Đức mang nhãn mác ‘made in USA”, hay dòng xe hơi khác thì đều được thị trường ưa chuộng.
Đối với VN giá xe hơi đắt, đó là quốc gia này không thể sản xuất ra bất cứ linh kiện gì có giá trị để chế ráp chiếc xe, và chỉ thực chất nhập khẩu linh kiện về chế ráp thì việc giá thành nó đội giá qua nhiều cửa ải là không tránh khỏi. Các nước lân bang sát VN họ vẫn tự chủ và đủ khả năng làm một số việc cung ứng linh kiện cho nhiều hãng xe nước ngoài thì tất nhiên giá của nó sẽ phải giảm.
Nó giống như câu chuyện bạn bỏ tiền ra mua hầu hết linh kiện về lắp rắp lại thay vì bạn nhập khẩu nguyên chiếc cho nó rẻ, thì bạn chạy nó thì không nói gì, mà bạn đem bán kiếm lời thì phải nâng giá lên cao hơn giá gốc, cộng chi phí thuế má nữa thì giá nó đắt gấp 2 hay gấp 3 lần xe của Mỹ hay cả Thailand, Ấn Độ,… thì không có gì là lấy khó hiểu cả.
VN là quốc gia sản xuất thép lớn hàng đầu so với 10 nước ASEAN, nhưng năng lực sản xuất thép chỉ là thép cơ bản là thép thô, loại rẻ tiền nhất và cổ xưa nhất trên trái đất mà cả mấy chục thế kỷ trước loài người đã đúc ra thép đó để làm dao kiếm rồi, thậm chí còn tốt hơn thép VN thì ta tự hỏi VN sản xuất ra ô tô, xe hơi đắt hơn thiên hạ là không có gì lạ cả dù có nhân công rẻ đi nữa thì nó vẫn đội chi phí đắt đỏ.
Đó là nghiệp vụ cơ bản nhất trong thẩm định rủi ro để đầu tư vào chứng khoán khi nhà đầu tư cân nhắc mua cổ phiếu các doanh nghiệp sản xuất xe hơi là họ chỉ nhìn vào chuỗi sản xuất cung ứng của quốc gia đó mà châm vốn đầu tư chứ họ không hoa mắt tin ai cả.

KHI VN TỰ HÀO THU NHẬP GDP BÌNH QUÂN ĐẦU NGƯỜI CAO HƠN ẤN ĐỘ

KHI VN TỰ HÀO THU NHẬP GDP BÌNH QUÂN ĐẦU NGƯỜI CAO HƠN ẤN ĐỘ
Đó là chuyện khá tinh vi mà một số kẻ cuồng kinh tế XHCN tự hào là so với Ấn Độ thì VN khá hơn nên đừng đả kích chính sách kinh tế đúng đắn của đảng và nhà nước.
Trước hết tôi hay so sánh mỉa mai câu chuyện mà trước đây tôi phân tích vời lời tựa: “bàn về câu chuyện made in Vietnam”.
Đó là sự khiếm nhã trong hồ sơ nhận vơ sản phẩm của mình mà quan chức cao cấp nhất ở VN bị nhầm lẫn tai hại. Đó là khi nào mình chỉ tự hào là siêu cường quốc của thiên hạ thì có vài dòng: “Product is assembled in the VN. Most parts or materials are Made in Vietnam (Sản phẩm được lắp ráp tại Vietnam . Đa số, hay hầu hết các bộ phận hoặc vật liệu được sản xuất tại Vietnam). Và các cụm từ khác như "made in VN” , Product of vn”; Produced by VN”, "manufactured in vn”,…
Mình đừng nhận vơ kiểu Samsung của mình là “made in Vietnam” là sản xuất tại VN là hàng của VN thì thiên hạ họ cười vào mặt là họ nhầm lẫn là VN đòi quốc hữu hóa doanh nghiệp Samsung của Đại Hàn.
Trở lại bối cảnh so sánh hồ sơ kinh Ấn Độ-VN.
Tôi thì giật mình và phủ nhận rằng xét về thu nhập bình quân đầu người tính theo GDP (được điều chỉnh theo lạm phát, tính theo tổng dân số của quốc gia đó) thì quả nhiên VN cao hơn Ấn Độ một chút.
Tuy nhiên dân số Ấn Độ thì quá lớn, diện tích đất đai tài nguyên chỉ có 1.269.219 dặm vuông (tương ứng 3.287.263 km vuông, nhưng đất đai và địa hình của Ấn Độ không được như VN, đó là Ấn Độ thiếu thốn đủ thứ về tài nguyên nếu chia ra cho dân số, mật độ nước ngọt rất thấp là không được như VN.
Tuy nhiên hãy nhớ rằng Ấn Độ vẫn là tư cách của cường quốc kinh tế lớn thứ 7 trên thế giới là chỉ xếp sau Mỹ, TQ, Nhật, Đức, UK, Pháp. Dự đoán GDP của Ấn Độ mới nhất thì đã có thể vượt UK, nước cai trị Ấn Độ là không tránh khỏi.
Về bối cảnh hồ sơ kinh tế của Ấn Độ, cả chính trị thì Ấn Độ là tư cách của “siêu cường quốc” đủ khả năng khắc chế TQ trong tương lai.
Trong quá khứ thì Ấn Độ phải trải qua nhiều cuộc chiến tranh sinh tử với TQ, Pakistan, và nhiều xứ khác toàn là nước lớn, nên việc phát triển kinh tế của Ấn Độ bị hao tổn là không có gì là lạ nên không thể so sánh với họ.
Hãy nhớ rằng sau khi độc lập từ UK, và thành lập nước Ấn Độ từ giai đoạn từ tháng 8 năm 1947 đến tháng 1 năm 1950, thì bị kiệt quệ bởi chiến tranh, đó là vào năm 1960 thì GDP chỉ còn ở mức 37,68 tỷ $, mãi đến năm 1975 thì GDP của Ấn Độ cũng chỉ đạt 100,2 tỷ $. Bây giờ GDP của Ấn Độ ước đoán có thể hết năm 2017 sẽ đạt mức 2.450 tỷ $, thì có lẽ nó là con số khá ấn tượng. Đó là bởi vì dù Ấn Độ có nhận vốn vay ODA của quốc tế nhưng rất hạn chế, chủ yếu vốn vay cho nơi xa xôi nghèo khó của đất nước họ chứ không như VN là vay vốn ODA đến mất chủ quyền của mình. Vay đủ thứ, vay ODA cho cả việc phát triển kinh tế trong đầu tư thì thật đáng xấu hổ và thiếu tự trọng.
Hãy nhớ rằng đừng khinh miệt Ấn Độ khi mà mình còn đi xin tiền viện trợ của Ấn Độ, như Việt Nam xin khoản vay trị giá 500 triệu $, và nhờ Ấn Độ hỗ trợ kinh tế.
Ôi thôi, VN thì chỉ cái vỏ trống rỗng là chả có thứ gì có giá trị trong phát triển kinh tế để mà so sánh với Ấn Độ, đó là Ấn Độ có đủ năng lực phát triển mọi lĩnh vực ngành công nghiệp của họ từ chế tạo sắt thép phẩm chất cao, cho đến chế tạo võ khí, và lĩnh vực công nghiệp vũ trụ, ngoài chuyên môn nổi tiếng về viết phần mềm và công nghệ cho thế giới thì Ấn Độ còn là quốc gia có năng lực về tinh chế xăng dầu thành phẩm bán kiếm lời. Họ có những công ty đầy ảnh hưởng và tự chủ về ngành công nghiệp của họ.
Đó là những tên tuổi như Tata Motors, Reliance Industries, đó là Tata Steel một đại công ty sản xuất thép nổi danh của Ấn Độ, có đủ năng năng lực sản xuất đủ mọi lĩnh vực thép cho mọi ngành công nghiệp của thế giới); Dr. Reddy's Laboratories; Hero MotoCorp; Bajaj Auto; Bharti Airtel; Adani Ports & SEZ Limited; Infosys; Oil & Natural Gas Corporation; ABG Shipyard; Aftek; Bharat Electronics Limited; Bharat Heavy Electricals; Bharati Shipyard; Bharti Airtel; Cosmic Circuits; Cyient,… rất nhiều công ty có tầm ảnh hưởng toàn cầu họ đều có năng lực sản xuất tự chủ và có cái vòi bạch tuộc thò ra khắp thế giới. Thậm chí bây giờ các hãng sản xuất ô tô của Ấn Độ kể cả liên doanh đã đánh bại các nhà sản xuất ô tô và xe hơi TQ, đó là Eicher Motors; Force Motors; Hindustan Motors,… tính ra không hết.
Kết luận của tôi một điều rất phũ phàng là liện hệ với ngành công nghiệp sản xuất ô tô tại VN khi cái đám người Bộ Công thương viện dẫn sơ hở và ngu dốt khi họ lý giải vì sao giá xe ô tô ở VN (do VN sản xuất) thì bán đắt hơn thế giới, nhất là so sánh với Ấn Độ, Indonesia, Thailand,… đó là họ chỉ lý giải do thuế cao,…
Đấy là sự lý giải mang gian ý của con buôn và tư duy thời vụ không có kinh nghiệm trong thẩm định rủi ro đầu tư. Hãy nhớ rằng Ấn Độ có khả năng sản xuất ô tô giá rẻ ngoài việc họ mau sáng chế và bản quyền cũng như mua lại thương hiệu của các hãng ô tô thế giới của Mỹ, Âu châu thì họ có ngành công nghiệp sản xuất sắt thép như Tata Steel, họ có khả năng cung cấp sắt thép chế tạo cao cấp dùng trong lĩnh vực công nghệ cao (VN thì chỉ sản xuất thép thô), thứ nữa Ấn Độ có đủ ngành công nghiệp phụ trợ tự chủ về cơ khí chế tạo máy móc cũng như gia công cho thế giới,… Trong khi VN thì chỉ có cái vỏ trống rống là không sản xuất được thứ gì cả thì làm sao mà đòi so sánh khập khiếng như vậy khi VN chỉ có cái mác doanh nghiệp kinh doanh bất động sản, rồi ô tô Trường Hải (cũng chỉ liên doanh lắp rắp và nhập linh kiện bán kiếm lời chứ chả có cái khung vỏ nền móng như Ấn Độ) nên đừng tự hào viển vông vì sao xe hơi của VN đắt, vì có sản xuất ra cái gì đâu mà rẻ được.
Tôi thì có cá tính chỉ nói ra cái xấu, cái yếu điểm để mà tránh và trám cái lỗ hổng mà khắc phục đi lên thay vì chỉ quanh năm ca hót gần nửa thế kỷ rồi thì có khá lên được đâu.
Lý do chỉ vẽ ra cái hay cái đẹp thì nó quá dễ dãi là ai cũng có thể làm được như việc người ta mỉa mai cái ông “Cờ lờ mờ vờ, cờ lờ vờ”, là chỉ nói thôi chứ không thực hiện thì nó quá tầm thường, vì trong nghiệp vụ đầu tư hay tư vấn chiến lược phát triển thì cái khó nhất là người ta phải tìm ra căn bệnh là cái rủi ro để mà khắc phục mà vươn lên chứ không ai đi nghe những lời ngọt mật đường để kéo đất nước lao xuống vực cả.

KHI NGA TĂNG CƯỜNG MUA TRỞ LẠI TRÁI PHIẾU KHO BẠC MỸ

KHI NGA TĂNG CƯỜNG MUA TRỞ LẠI TRÁI PHIẾU KHO BẠC MỸ
Trên thế giới có những chuyện khó tin là quốc gia nào càng thù ghét Mỹ thì họ lại càng giúp Mỹ như mua trái phiếu kho bạc Mỹ niêm yết bằng đồng $, tức là cho Mỹ vay tiền với lãi rẻ, như việc làm giảm lãi suất dài hạn của Mỹ xuống, kể cả tác động đến việc Mỹ in tiền ra chi tiêu đánh họ mà tiền Mỹ không mất giá, và lạm phát không tăng. Đó là ngay cả Bắc Triều Tiên cũng tuyên bố đã có vài tỷ $ trái phiếu kho bạc Mỹ mà họ mua ở đâu đó chưa được kiểm chứng, Cuba cũng vậy, bây giờ đến Nga cũng thế. Đó là chuyện lạ rất bệnh hoạn và quái đản này.
Trước đây, Nga là quốc gia trong nhóm "BRICS" gồm Brasil, Nga (Russia), Ấn Độ (India), Trung Quốc (China) và Nam Phi (South Africa) thì Nga dẫn đầu danh sách những quốc gia quyết liệt nhất đòi lập ra một đơn vị tiền tệ mới của thế giới để thay thế đồng USD của Mỹ. Kể cả việc Nga kêu gọi các nước tách ra từ Liên Xô như Cộng hòa Belarus, Cộng hòa Kazakhstan, Cộng hòa Armenia và Cộng hòa Kyrgyzstan,và cả chục nước khác trong đó có Nga là trong giao dịch bán buôn thì Putin tuyên bố muốn là cần cho đồng USD biến khỏi các giao dịch của họ.
Tuyên bố của Putin không có gì mới nó không những không làm cho đồng $ của Mỹ sụt giá mà trái lại đồng USD của Mỹ lại tăng vọt lên trời, lợi suất trái phiếu của Mỹ giám giá, và giá trái phiếu tăng giá. Đó là các nước đối tác của Nga bác bỏ, vì không lý do gì mà đi dùng đồng tiền khác, vì giao dịch mua bán đều quy ước bằng đồng $ của Mỹ, thứ nữa thị trường nhập khẩu của Mỹ thì nhiều hơn Nga, trong khi Nga chỉ biết xuất khẩu qua họ, khiến Putin quê mặt.
Trong giao dịch khác, Nga lại sử dụng đồng EUR cho bán buôn và định giá hàng hóa, tuy nhiên EU thì là những nước cứng đầu nhất trong việc cấm vận Nga khiến Putin nổi điên là không giao dịch bằng đồng EUR và chuyển qua giao dịch bằng đồng RMB. Tuy nhiên sau nhiều đợt Bắc Kinh chơi trò gian thương là hạ giá và phá giá đồng RMB nhiều đợt khiến Nga bị lỗ nặng nề thì giật mình và bây giờ Putin lại quay sang tích trữ đồng $ của họ.
Trong quá khứ đồng Rúp Nga hay Russia Ruble (RUB) có giá thì Nga đều nắm giữ tài sản mua trái phiếu kho bạc của Mỹ rất lớn. Đó là trong quá khứ là vào tháng 10/2012 thì Nga từng năm giữ 171,1 tỷ $ trái phiếu kho bạc Mỹ (Nga có GDP 2154,1 tỷ $), và nó luôn duy trì mức cao cho đến tháng 4/2015 thì lượng tiền dự trữ ngoại hối của Nga niêm yết bằng đồng $ sụt xuống chỉ còn 66,5 tỷ $, rồi cứ thế bán dần. Hiện nay dự trữ ngoại hối của Nga tăng lên 401 tỷ $ trong tháng 4/2017, khi Nga âm thầm tích trữ mua đồng $ của nhiều ngả nhờ giá trị đồng $ tăng giá mạnh lên nhiều tháng trước đây. Đồng RUB của Nga từng sụt giá tan tành khi Putin tuyên bố sẽ bán dần dần hết trái phiếu kho bạc Mỹ, khiến cho vào tháng 1/2016 thì phải tới 82,45 RUB mới mua nổi 1 $. Đó là khi ấy giá trị dự trữ ngoại hối của Nga niêm yết bằng đồng $ trong tháng 1/2016 chỉ còn 96,9 tỷ $ và còn 86,1 tỷ $ trong hết tháng 12/2016. Bây giờ trong tháng 3/2017 Nga có trong tay 99,8 tỷ $ trái phiếu kho bạc, dự kiến đến hết tháng 4/2017 và cho tới thời điểm này Nga đã co thêm khoảng 109,8 tỷ $ (ước đoán mua cả ngả khác do doanh nghiệp tay chân của Nga mua lại bên Thụy Sĩ thì có thể là 112 tỷ $).
Điều phũ phàng là Nga đã bán đi các tài sản niêm yết bằng đồng RMB của TQ là điều rất buồn cười và bán lắt nhắt các tài sản niêm yết bằng đồng EUR để chuyển qua đồng USD.
(*) Tỷ giá hối đoái US Dollar / Russian Ruble đang phục hồi khá mạnh cho đồng RUB của Nga khi họ tăng dự trữ tiền Mỹ khi bán tháo tài sản niêm yết bằng đồng RMB của TQ. Vì tiền TQ không có giá khi giao dịch ở Trung Đông mà Nga đang tham chiến, hay mở rộng đầu tư ở đó.
Không có văn bản thay thế tự động nào.

Cập nhật cổ phiếu Morgan Stanley (NYSE: MS)

Về phân tích kỹ thuật cổ phiếu Morgan Stanley (NYSE: MS) có thể đang vô cùng độc hại cần bán nó đi, nó có thể sai khi phân tích kỹ thuật. Nhưng ai bán đi lỗ vốn ráng chịu và giá của nó có thể đảo ngược tăng mạnh.
Đó là bởi vì tâm lý các chỉ số chứng khoán Mỹ đã vắt kiệt sức là sụt giảm quá lố về tâm lý “hiệu ứng Donald Trump”, nên các chỉ số NASDAQ, S&P 500, Dow Jones, NYSE sẽ được hỗ trợ tăng, kéo theo tâm lý lạc quan của giới đầu tư nên không vì thể mà cổ phiếu của MS, UBS sẽ sụt giảm mà trái lại nó sẽ tăng lại. Cho nên trong đầu tư chứng khoán đừng có mà hồ đồ giao hết trứng vào một giỏ vào đầu tư bằng phân tích kỹ thuật là sạch vốn.
Morgan Stanley (NYSE: MS): http://stockcharts.com/h-sc/ui?s=MS. Cổ phiếu ngân hàng này xét về mặt phân tích kỹ thuật nó đang quá độc hại. Đó là nó là MS đã hình thành shoulder – head – shoulder – neckline ($ 40). Trong khi cổ phiếu của ngân hàng U.S. Bancorp (NYSE: USB) cũng như bản sao của MS, nó cũng đang vô cùng độc hại khi phân tích kỹ thuật lướt qua vài giây: http://stockcharts.com/h-sc/ui?s=USB
Đó chỉ ước đoán thôi, vì kinh nghiệm nó cũng chỉ là phân tích kỹ thuật chứ chưa hẳn bao giờ cũng đúng cả.
StockCharts.com's Web-based Financial Charting Tool
STOCKCHARTS.COM

TÌM HIỂU VỀ KHÍ CỤ ĐẦU TƯ THỊ TRƯỜNG PHÁI SINH

TÌM HIỂU VỀ KHÍ CỤ ĐẦU TƯ THỊ TRƯỜNG PHÁI SINH (PHÂN TÍCH LẠI DÀNH CHO CÁC NHÀ ĐẦU TƯ CHỨNG KHOÁN VN)
Tại VN hiện nay đang manh nha phát triển thị trường phái sinh, tuy nhiên tôi cảnh báo nó không dễ như người ta tưởng tượng nếu chưa có kinh nghiệm trong nghiệp vụ đầu tư kiểu này, tại TQ đi trước VN cả chục năm mà họ còn bị thất bại nhiều lần về xây dựng thị trường giao dịch cũ nhất mà cũng khó hiểu nhất này.
Trước hết về định nghĩa phái sinh: Cụ thể hiểu đơn giản, phái sinh là một hợp đồng tài chính rất phức tạp và lắm rủi ro chứ không phỉa là ít rủi ro như người ta nghĩ, đó là giá trị của nó xem như từ một tài sản cơ bản. Trong giao dịch mà người mua và người bán đồng ý về bao nhiêu giá tài sản sẽ thay đổi trong một thời gian cụ thể mà họ giao kết hợp đồng,...".
Hãy nhớ rằng, hầu hết các tài sản ẩn chứa tiềm ẩn rủi ro cao cho giao dịch phái sinh như giao dịch "Commodities" như các loại hàng hóa như vàng, dầu thô,... Vì giá cả của các mặt hàng giao dịch này biến động khó lường và rất khó đoán.
Các phái sinh khác như cổ phiếu hoặc trái phiếu, như lãi suất trái phiếu 10 năm của trái phiếu kho bạc hay nhưng đơn vị tiền tệ, nhất là đồng USD,...để bảo hiểm rui ro giá cả của họ trong giao dịch,...
Trong giao dịch thương mại, giao dịch phái sinh chi phối rất lớn hầu hết các lĩnh vực kinh tế, Đó là ước đoán có khoảng 605 nghìn tỷ $, gấp đến 6 hoặc 7 lần so với tổng sản lượng GDP kinh tế của tất cả các nước trên thế giới cộng chung lại. Thực tế hầu hết có cả 1000 công ty to lớn nhất thế giới đều sử dụng công cụ giao dịch phái sinh này cho các nghiệp vụ đầu tư của họ để giảm thiểu rủi ro tối đa cho họ. Chẳng hạn, họ có thể sử dụng một hợp đồng tương lai (futures contract) như việc cam kết hứa hẹn giao hàng nguyên liệu, hay các tài sản khác với giá thỏa thuận mà họ giao kết. Điều đó các công ty đó sẽ được bảo vệ rủi ro nếu giá cả tăng lên cao. Các nhà buôn và giới đầu tư họ cũng có thể làm hợp đồng giao kèo để bảo vệ rủi ro cho khỏi bị tác động bởi những biến đổi tỷ giá hối đoái và lãi suất tăng giảm gây bất lợi cho họ (tất nhiên tôi cảnh báo rằng sẽ không nguyên vẹn như lý thuyết, vì tài sản quá lớn lên chẳng ai có thể đảm bảo rằng họ sẽ trả tiền hết để bảo hiểm rủi ro cho các hợp đồng phái sinh này, kể cả khi giá cả đi xuống thì lỗ nặng, vì người ta chỉ bảo hiểm các giao dịch tài sản đó ở chiều tăng giá). Bạn đọc xem thêm ở đây: dealbook.nytimes.com/…/banks-face-new-checks-on-derivative…/
Về chuyên tinh vi hơn, hầu hết các giao dịch phái sinh được thực hiện bởi các quỹ phòng hộ hay hedge funds, cũng có thể gọi là quỹ đầu tư đối xung, hay quỹ đầu tư đối trọng, cũng như các nhà đầu tư khác họ giao dịch kiểu này để đạt được nhiều đòn bẩy về tài chính và đòn bẩy về lợi nhuận và giảm hạn chế rủi ro cho họ.
Tại Mỹ khi giao dịch phái sinh này thì có khá nhiều lựa chọn, như lựa chọn giao dịch cổ phiếu thì có thể được giao dịch trên sàn NASDAQ hoặc Board Options Exchange Chicago (CBOE),... hoặc các hợp đồng tương lai cũng có thể được giao dịch trên sàn giao dịch ICE,... Nói trung, hầu hết các hợp đồng như lĩnh vực tài chính, nông nghiệp đặc biệt là cà phê, bông vải, và tiền tệ,.., và nhiều thứ hàng hóa khác nó được giao dịch phổ biến và nằm dưới sự giảm sát của Commodity Futures Trading Commission (CFTC), tức là Ủy ban giao dịch hàng hóa tương lai hoặc Ủy ban Chứng khoán và Hối đoái, US Securities and Exchange Commission (SEC).
Đối với trò chơi nguy hiểm nhất là types of financial derivatives, hay "các loại phái sinh tài chính". Nó được đổ lỗi cho việc là một nguyên nhân chính gây ra một cuộc khủng hoảng tài chính tại Mỹ và thế giới tồi tệ nhất trong hệ thống tài chính hiện đại vào năm 2008 về nhiều lý do như giao dịch mortgage-backed securities (MBS), Interest rate swaps (hoán đổi lãi suất), nó liên quan đến lãi suất khá chuyên môn là lãi suất LIBOR mà tôi hay phân tích rất khó hiểu này,...bạn đọc xem thêm ở đây: www.treasurer.ca.gov/cdiac/publications/math.pdf, hay xem thêm ở đây: www.math.nyu.edu/fac…/avellane/global_derivatives_market.pdf
Nói chung đây là chỉ là về lý thuyết, còn thực hành đi vào chuyên môn nó không đơn giản và rất phức tạp, chỉ khi nào bạn đã có kinh nghiệm thì nó rất đơn giản và dễ quản lý nó. Bạn đọc tham khảo xem thêm ở đây: www.cftc.gov/…/FraudAwareness…/CFTCFraudAdvisories/index.htm, nói ra không hết, vì thực tế chỉ có giảng dạy nhiều chục tiết mà tôi tham gia giảng dạy xưa kia tại thị trường Hồng Kông và Thượng Hải thì người ta chỉ biết được 50% là khá rồi.
(*) Hãy nhớ rằng ngân hàng to lớn nhất nước Đức, là Deutsche Bank (NYSE: DB), họ là nhà phân tích và rất chuyên môn về nghiệp đầu tư phái sinh này. Tuy nhiên tính từ khi cuộc khủng hoảng kinh tế xẩy ra ở Mỹ năm 2007 rồi cuộc khủng hoảng nợ nần ở Âu châu thì giá trị cổ phiếu của Deutsche Bank niêm yết bằng đồng $ này đã sụt giảm tan tành là giảm đến mức 127% giá trị của nó. Cổ phiếu của Deutsche Bank niêm yết bằng đồng EUR tại thị trường Frankfurt cũng gần như có biểu đồ di chuyển không khác gì cổ phiếu của tổ hợp ngân hàng đầu tư Lehman Brothers đổ vỡ hơn 1 thế kỷ rưỡi tồi tại. Đó là Deutsche Bank thực quá nhiều vào nghiệp vụ giao dịch chứng khoán phái sinh này.

18 tháng 5, 2017

KHI ĐẤT NƯỚC DỰA VÀO NGUỒN THU NGÂN SÁCH BẰNG TĂNG GIÁ XĂNG DẦU

KHI ĐẤT NƯỚC DỰA VÀO NGUỒN THU NGÂN SÁCH BẰNG TĂNG GIÁ XĂNG DẦU
Giá trị tài sản liên quan đến xăng dầu của thế giới lớn gấp mấy trăm lần tổng sản lượng GDP toàn cầu của tất cả các nền kinh tế thế giới cộng lại của cái GDP năm 2015 là 74,3 nghìn/ngàn tỷ $. Đó những tài sản xe cộ, tàu bè, máy bay, và nhiều máy móc hay nhà máy sử dụng xăng dầu, kể cả phát điện.
Đối với VN cũng vậy giá trị tài sản liên quan đến điện, xăng cũng rất lớn, đó là lớn gấp nhiều lần cái GPD 194 tỷ $ của VN. Vì tài sản này ai cũng kích hoạt dùng hàng ngày như tư điện thoại, vi tính, truyền hình, máy lạnh,…Kế đến là giá trị xăng dầu thì còn lớn hơn, đó là nó liên đến hầu hết chi phí sinh hoạt sản xuất kinh tế hàng ngày như đã nói ở phần trên.
Đối với VN, quốc gia này hay nhắm đánh vào hai loại thuế hay tăng giá xăng dầu, điện nước, và họ chỉ trông cậy vào ngân sách hai loại tài sản này thì thật phẫn nộ và rất tầm thường mà cũng không tầm thường. Những kẻ nghĩ ra việc tăng thuế hay tăng giá vào các tài sản đó họ nghĩ rất sâu xa là dễ thu vét tiền của người dân nhanh nhất và hiệu quả nhất. Bất kể sự thua lỗ nào của các tập đoàn kinh tế nhà nước hay các ngân hàng cho vay mất nợ của công chúng ký thác thì họ chỉ cần tăng giá xăng hay tăng giá điện là đủ để bù đắp vào đó mà con dư tiền bù cho ngân sách bị thâm hụt do chi tiêu quá mức của chính phủ.
Họ tăng giá điện nước, xăng dầu này đó là họ chả cần nghĩ đến sự tồn vong của danh nghiệp của họ, vì tôi nghi ngờ chi phí vận chuyển hàng hóa từ đường bộ, đường biển, đường không vận của VN thuộc loại đắt đỏ nhất thế giới nếu tính trên mỗi sản phẩm mà doanh nghiệp VN làm ra, nên việc tăng giá xăng dầu, giá điện vào đó thì cũng thấy là doanh nghiệp VN sẽ hụt hơi vì chi phí đắt, kém cạnh tranh thì họ sẽ không trả thuế, nhưng có vẻ ở VN họ không cần loại thuế phải cầm hóa đơn gõ cửa từng doanh nghiệp đòi tiền, mà họ thích đánh thuế khỏi đi đâu hết là người dân tự vác tiền tới nộp, đó là tăng giá xăng dầu, tăng giá điện là đã bắt toàn dân toàn quốc nộp phí rồi, doanh nghiệp cũng phải nộp thuế dù có kinh doanh lời lỗ thế nào?
Nhiều chuyên gia kinh tế dư luận viện cao cấp của đảng thì lý luận họ cho rằng việc tăng giá xăng dầu hay tăng giá điện là điều tốt, đó là thúc đẩy doanh nghiệp và hộ gia đình cải tiến máy móc để tiết kiệm điện năng hay xăng dầu,…
Đó là luận nghe có vẻ rất sáng tạo, nhưng nó sáng tạo về mặt lưu manh là quen cái thói mị dân là lừa nhau. Vì chả có ai có thể thay đổi được thiết bị công nghệ máy móc một cách nhanh chóng thích ứng nhanh và theo kịp như vậy, phải mất rất nhiều thời gian và tốn kém rất nhiều tiền bạc của cải của người dân, vì các tài sản dùng điện, xăng này nó có giá trị rất lớn như tôi đã nói, vì các nước có nền móng công nghiệp tiên tiến nhất thế giới họ vẫn còn phải dùng nó là không thể thiếu,…
ĐÚNG LÀ QUÁI ĐẢN, CÓ LẼ "BÌNH MINH ĐANG ĐẾN VN" (TT. PHÚC)

CHỈ SỐ DOW JONES VÀ S & P 500, NASDAQ SỤT GIÁ TAN TÀNH, VÀNG SẼ TĂNG LÊN

CHỈ SỐ DOW JONES VÀ S & P 500, NASDAQ SỤT GIÁ TAN TÀNH, VÀNG SẼ TĂNG LÊN
Hiện nay, Chỉ số Biến động CBOE Volatility Index (VIX) đo lường dự kiến biến động 30 ngày của chỉ số S & P 500 tăng lên 25,54% đang duy trì ở mức 13,4 điểm.
Ta cần nhắc lại chỉ số CBOE Volatility Index, một thước đo về mức độ biến động của thị trường, còn gọi là "chỉ số đo lường mức độ sợ hãi của các nhà đầu tư". Khi chỉ số VIX tăng lên thường là các lệnh đặt tùy chọn bán nhiều hơn mua, điều đó dẫn đến giá cổ phiếu sụt giá tanh tành mây khói. Khi chỉ số VIX rơi xuống, đó là thường là các hoạt động mua vào là mạnh mẽ hơn bán (tức là lệnh mua nhiều hơn bán). Và ta suy đoán, khi chỉ số VIX tăng lên, giới đầu tư bán tháo cổ phiếu và họ dồn tiền đầu tư vào vàng hay trái phiếu và ta thấy sản lượng trái phiếu của Mỹ, hay khu vực đồng EUR giảm xuống, giá vàng thường tăng lên. Nó đo trên biểu đồ kỹ thuật VIX, hoặc chỉ số Russell 2000 Index,...
Không có văn bản thay thế tự động nào.

Nguyên tắc vàng cho mỗi nhà đầu tư

Nguyên tắc vàng cho mỗi nhà đầu tư: http://www.morganstanley.com/articles/golden-rules-investors
Trong đó phần tô màu xanh bạn đọc nhấn vào đó sẽ chuyển đến trang mới.
Trên trang chủ Morgan Stanley (NYSE: MS) của chúng tôi cũng có phân tích về một số nền kinh tế, đầu tư về tài chính, chứng khoán, bạn đọc nhấn ngược lại về Morgan Stanley.
April is Financial Literacy Month, so even if you’re a seasoned investor, boost your acumen with these key investing concepts.
MORGANSTANLEY.COM

Hiệp hội xăng dầu: Thuế xăng tăng lên 8000 đồng/lít là điều đương nhiên, vì đó là trách nhiệm của một công dân với đất nước!

Từ khóa ăn khách nhất trong ngày tại VN được hàng triệu người quan tâm, và rất nhiều người gửi link và tin nhắn cho tôi phân tích đó là: “Hiệp hội xăng dầu: Thuế xăng tăng lên 8000 đồng/lít là điều đương nhiên, vì đó là trách nhiệm của một công dân với đất nước!”.
Trước hết tôi hay giật mình là câu nói kinh điển được trích dẫn trên phương tiện truyền thông báo chí nhà nước, xin trích nguyên văn của ông Phan Thế Ruệ - Nguyên Thứ trưởng Bộ Thương Mại, Chủ tịch Hiệp hội Xăng dầu Việt Nam rằng: “Việc tăng thu của thuế môi trường thì các nước người ta đều làm cả. Ví dụ 20% thuế nhập khẩu, nếu thuế giảm về 0% thì anh phải tìm chỗ để bù vào đó. Đó đơn giản là trách nhiệm của công dân đối với Nhà nước”.
Ôi thôi tôi lại hay mỉa mai là người nhà ở VN có câu nói “sống lâu lên lão làng”. Đó là những kẻ đã hết trách nhiệm là đã về hưu rồi thì nên rút lui, đừng làm chuyện hài hước gây trò cười cho thiên hạ. Kể cả công Trương Đình Tuyển, một quan chức Bộ trưởng Bộ Thương mại của VN cũng đã hết trách nhiệm của mình rồi, nhưng vẫn hay tham gia diễn đàn hội thảo và thò bàn tay vào can thiệp vấn đề kinh tế ngoại thương của VN, nó rất vô duyên và lệch lạc là gây khó chịu cho người đang đương chức vụ đó nên cần lịch sự là im miệng lại và tránh nói ra là ngươi ta lại nói khi đương chức thì sao không hơn người khác mà làm đi, đến khi về hưu thì hay dạy đời người khác. Đó là hành vi bỉ ổi và thô thiển nhất trong ứng xử.
Về hồ sơ giá xăng dầu tại VN có lẽ tôi đã hay so sánh nhiều lần rồi lên không nhắc nữa.
Tuy nhiên tôi vẫn nhắc lại là trong 10 nước ASEAN, có lẽ tôi không nhắc tên 10 nước đó thì ở VN ai cũng biết thì VN là tam cường trong 10 nước là lái buôn khai thác dầu thô đem bán nhiều nhất, đó là chỉ xếp sau Indonesia (thành viên OPEC), Malaysia. Tất nhiên hai xứ bán xăng siêu rẻ để thúc đẩy lợi tức cho doanh nghiệp và dân chúng cũng như thu hút khách đầu tư nhờ chi phí vận chuyển rẻ do giá xăng rẻ. Đó là Indonesia đang bán xăng lẻ không thay đổi kể từ tháng Tư cho tới nay là họ chỉ bán xăng có khoảng 0,48 $ / lít thôi. Malaysia thì bán xăng lẻ 0,51 $ / lít xăng, đó là mức khá cao do tỷ lệ nợ trên GDP của họ đã phình ra. Vì năm 2016 họ chỉ bán xăng lẻ trung bình là 0,42,5 $ cho chi phí 1 lít xăng thôi. Hãy nhớ rằng Malaysia cũng chỉ bán lẻ giá xăng đắt nhất mọi thời đại của là chỉ có 0,66 $ / lít xăng là rơi vào tháng 12/2013.
Đối với VN có vẻ trong hồ sơ phân tích kinh tế mà tôi lưu trữ xưa kia khi phân tích về khối kinh tế về 10 nước ASEAN này thì VN từng bán xăng lẻ bình quân cho cả nước mức giá cao nhất của họ là 1,18 USD / lít xăng vào tháng 6/2014. Nó có thể cao hơn nữa. Đó là điều kỳ lạ là nó trùng hợp đến việc mấy tháng sau, tức là vào tháng 11/2014 - Bộ Tài chính VN tuyên bố đã phát hành thành công trái phiếu Chính phủ kỳ hạn 10 năm ra thị trường vốn quốc tế để huy động vốn 1 tỷ USD, mà theo diễn giải của Bộ Tài chính là: "mức lãi suất cố định 4,8%/năm, thấp hơn mức dự kiến là 5,125%/năm". Đó là hiện tượng rất đáng nghi và đáng ngờ mà giới đầu cơ hay nhòm ngó, đó là VN hết tiền, dù vẫn có dự trữ ngoại, nhưng không phải họ cất trong ngăn kéo sẵn có mà có thể họ đem đi đầu tư kiếm lời là không thể kéo ra được thanh khoản ngay được lên họ phải tăng giá xăng mạnh lên và phát hành giấy nợ đi vay để bù thiếu hụt vào đó.
Về hồ sơ GDP các nước thì WB họ chưa cập nhật năm 2016, cho nên đối với VN, quốc gia này đang có khoản nợ chính phủ so với tỷ lệ phần trăm lên tới 58,3% so với cái GDP 193,6 tỷ $ (cho là 194 tỷ $). Có lẽ tính cho cái cái tỷ lệ nợ kiểu này năm 2016 thì nó đã vượt xa rồi, có lẽ là ít nhất trên 64% trở lên. Đó là có thể cao gần gấp đôi so với năm 2008, khi nợ chính phủ theo phần trăm của VN khi đó chỉ có 39,4% mà thôi. Ôi thôi cái khoản nợ này nó rất quan trọng, đó là các quỹ thị trường và giới đầu tư họ hay theo dõi khoản nợ này mà để mà tăng giảm chi phí lãi suất đi vay của quốc gia đó. Nếu thấy rằng khoản nợ này cao thì giới đầu tư và quỹ thị trường tiền tệ hay các tổ chức tài chính họ sẽ tăng lãi suất lên cho các khoản vay. Còn nếu khoản nợ này thì chi phí đi vay rẻ.
Cho nên việc VN tăng giá xăng dầu vào đó là điều khó tránh khỏi, đó là tôi nghi ngờ họ đang phải nợ và trả lãi quá lớn, và thiếu hụt ngoại hối cho thanh toán ngoại thương.
Tôi chắc chắn rằng chả ai muốn tăng giá xăng dầu lên cả, vì tại VN chi phí vận chuyển đường bộ và đường vận tải như tôi tính, dù nó chỉ mang tính chất cá nhân, đó là tôi khẳng định chi phí này của VN rất đắt đỏ so với các nước khác dù tôi chỉ lướt qua hồ sơ của VN công bố là thấy ngay ra bất lợi này cho VN vì sẽ kém thu hút khách đầu tư khi phí tổn vận chuyển từ đường biển lẫn trên bộ là quá cao.
Cho nên đừng gào thét là vì sao VN nhân công rẻ mà kém thu hút khách quốc tế đầu tư là vậy? Bây giờ manh nha tăng giá xăng dầu cao hơn TQ nhiều cent thì đừng nghĩ mình phải cách mạng 4.0 hay gì đó nữa, vì có ai đầu tư vào đó đâu mà mơ hồ lệch lạc sảng. Hãy nhớ rằng đừng so sánh Thailand bán xăng lẻ đắt, đó là bởi vì họ đã tính hết háo đơn vào đó như bảo trì bảo dưỡng đường bộ là ít có trạm thu phí cũng như giá xe gắn máy, xe hơi của họ bán rẻ gấp đôi giá ở VN thậm chí là 1/3 giá cũng có.
Đúng là bất hạnh cho người VN họ không thiếu bất cứ thứ gì để phát triển kinh tế, nhưng do kém cỏi chuyên môn và mù quáng đeo đuổi cái nền kinh tế quái thai “kinh tế thị trường định hướng XHCN” thì dành chịu thôi.

Cựu thống đốc NHNN là Nguyễn Văn Giàu và Nguyễn Văn Bình

Ở VN, đó là quốc gia có chuyện rất lạ là khi làm quan chức cấp cao như từ cấp bộ trưởng, cấp thống đốc ngân hàng trung ương và cấp cao hơn nữa thì người ta ít khi nào từ chức hay thôi chức mà họ luân chuyển công việc hoán đổi ghế và làm công chức hay quan chức cho tới khi không thể làm được họ mới chịu thôi.
Trường hợp dễ thấy nhất là hai ông cựu thống đốc NHNN là Nguyễn Văn Giàu và Nguyễn Văn Bình. Trường hợp ông Nguyễn Văn Giàu lên làm thống đốc NHNN VN trong tháng 8/2008 và kết thúc nhiệm kỳ cũng tháng 8/2011 thì thành tích tệ nhất trong các thống đốc nhiệm kỳ NHNN VN kể tư khi VN gia nhập WTO. Đó là thành tích của ông này gây ra lạm phát chính thức của cả năm 2008 là 19,89% (dù rằng khi đó VN đã được hưởng sự tích lũy dự trữ ngoại hối rất lớn so với tỷ lệ phần trăm GDP là 99,13 tỷ $, đó là dự trữ ngoại hối năm 2008 của VN lúc đó được gần 24,2 tỷ $, nó đã có sẵn từ những năm trước). Vậy mà ông này khi làm hết nhiệm kỳ (có lẽ bị bãi nhiệm vì gây ra hậu quả quá nghiêm trọng cho hệ thống tìa chính ngân hàng ở VN). Lý do đến năm 2010 chỉ chưa đầy 2-năm làm thống đốc ông Giàu này đã gây ra sự tổn thất nghiệm trọng cho kinh tế của VN và hệ thống tài chính ngân hàng chao đảo, dự trữ ngoại hối năm 2010 xuống mức thấp tệ hại, nếu không muốn nói là cạn tiền là chỉ còn 12,9 tỷ $, và VN phải lật đật phát hành trái phiếu quốc trái để đi vay trên thị trường Singapore để huy động 1 tỷ USD cũng có hạn kỳ 10 năm và lợi suất trái phiêu là 6,755% (thực tế là phải trả thêm tiền lãi tới lên tới 6,955%/năm) vì sự xuống cấp nghiêm trọng của hệ thống tài chính ngân hàng và nạn lạm phát phi mã. Đó là năm 2010 nạn lạm phát của VN ước đoán cả năm là gần 12% (thực tế là cao hơn rất nhiều).
Tôi thì ngạc nhiên là dưới thời ông Nguyễn Văn Giàu làm thống đốc thì VN được hưởng nhiều ưu điểm rất thuận lợi là hầu hết giá cả hàng hóa của VN xuất khẩu liên quan đến ngoại thương đều có giá và tăng giá cao trên thị trường giao dịch hàng hóa thế giới cộng với tiềng nhiều và rẻ lãi suất đồng USD giảm về gần như 0% là 0,25%. Tiền kiều hối đổ vào VN liên tục tăng so với tỷ lệ GDP của VN. Vậy mà không hiểu làm sao ông này khi bị thôi chức thống đốc (thực chất là bị cách chức, vì lẽ ra ông ta sẽ ngồi thêm 1 nhiệm kỳ nữa) và bây giờ còn leo lên chức Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội sau khi rời chức. Đã dốt nát tư duy quản lý kém về hệ thông tài chính ngân hàng mà còn tiến chức và được trao nhiều huân chương thế mới hài hước. Đó là bởi vì Nguyễn Văn Giàu làm chức thống đốc NHNN thì bị các tổ chức tài chính quốc tế nhắc nhở nhiều nhất và mức tín nhiệm của VN bị đánh sụt đến một cấp chuẩn.
Đối với Nguyễn Văn Bình cũng vậy, dù phải là người dọn dẹp đống đổ nát nợ xấu ngân hàng của Nguyễn Văn Giàu. Nhưng Nguyễn Văn Bình khi làm thống đốc NHNN VN thì được quốc tế đánh giá là một trong những ông thống đốc ngân hàng trung ương tệ hại nhất thế giới, dù khá hơn Nguyễn Văn Giàu, là Nguyễn Văn Bình có công là đã giỏi thành tích che giấu về sự đổ nát của hệ thông NHNN và là người có bàn tay thép giỏi vét tiền của dân chúng cứu nguy cho hệ thống ngân hàng tại VN khỏi bị sụp đổ, và ông này cũng là tội đồ gây ra sự giảm giá tài sản của người dân VN nặng nhất, và cũng lả ông thống đốc ranh ma nhất và bị dân chúng VN ghét nhất. Thực tế làm giảm giá tài sản quốc gia là nguy hiểm nhất nếu tính rộng hơn thì gây ra thiệt hại rất lớn dù họ có cứu được thiểu số nhóm lợi ích và cứu hệ thống ngân hàng. Nguyễn Văn Bình khi rời/dời chức đã vẫn còn để lại một núi nợ xấu khổng lồ cho hệ thống tài chính ngân hàng ở VN, người ta nghi ngờ tiền ngân sách bơm vào cứu những ngân hàng 0 đồng cũng rất lớn.
Vậy mà ông Bình vẫn tạ chức, dù làm chức Trưởng ban Kinh tế Trung ương không có tiếng là ngồi chơi uống trà, nhưng ông Bình vẫn được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng, thậm chí là vào được bầu vào Bộ Chính trị, đủ để ông Bình sẽ tiến chức cao hơn khi thoát khỏi cái ghế Trưởng ban Kinh tế Trung ương.
Đúng là rất khó hiểu, ở nước khác bất cứ quan chức nào đã ngồi cái ghế đó rồi khi rời chức là hết còn được làm những chức vụ liên quan đến vấn đề chuyên môn đó nữa, như kinh tế tài chính mà hai ông cựu thống đốc đầy tai tiếng Nguyễn Văn Giàu và Nguyễn Văn Bình. Đó là phải chấm dứt sự nghiệp của họ, hoặc họ phải tự hiểu lòng tự trọng của họ là không thể bám quyền bám ghế vào đó nữa, vì đã gây ra sự mất ổn định và niềm tin là bị quốc tế đánh giá tín nhiệm kém, cộng với sự không có tín nhiệm của công chúng thì không nên làm chức vụ gì hết.
Đối với chức Thống đốc, hay Chủ tịch Federal Reserve System hay Hệ thống dự trữ liên bang (FED), hay hệ thống ngân hàng trung ương các nước khác khi họ rời chức vụ rồi là họ rất ít khi nào quay sang làm nhiệm vụ chức vụ khác tương đương như chức Bộ trưởng Bộ Tài chính,…dù họ vẫn còn tín nhiệm rất cao.
Thậm chí câu chuyện hiệu ứng Đinh La Thăng, đó là ngay cả đồng chí của họ ngang nhau là có buộc nhau gây ra lỗ lã nhiều tỷ $, nhưng cũng về làm Phó trưởng ban Kinh tế Trung ương thì đúng là chuyện lạ là khó ai tin được để mà nói người ta nghe nữa, vì đã mất hết tín nhiệm rồi còn đâu, kể cả ông TBT Trọng này cũng vậy.

VN hay bội chi ngân sách, nhưng lại nghe họ nói VN giảm nợ công. Điều đó là thế nào?

Bạn đọc hay thắc mắc rằng là hay thấy bản tin nhiễu loạn là VN hay bội chi ngân sách, nhưng lại nghe họ nói VN giảm nợ công. Điều đó là thế nào?
Ôi thôi thôi trước hết tôi trả lời khiến cho nhiều người phải giật mình là tại VN có lẽ họ có quá nhiều cơ quan báo chí nên họ không thể kiểm duyệt được nên nó cũng là tử huyệt cho họ khi giấu đầu hở đuôi.
Đó là đơn giản mà tôi lược giản tối đa thuật ngữ tài chính cho tất cả mọi người dù không phải là chuyên gia phân tích kinh tế tài chính cũng vẫn có thể hiểu nổi. Đó là bất kể khi nào bạn nghe đến sự bội chi ngân sách hay thâm hụt ngân sách hàng năm, đó là vấn đề nợ công quốc gia đó đang tăng lên chứ không giảm, vì sự thâm hụt ngân sách hay bội chi ngân sách được tích lũy hàng năm đó là sự gia tăng con số nợ công.
Lý do rất đơn giản, đó là khi chính phủ quốc gia đó tăng chi quá nguồn thu của ngân sách, tức là gây bội chi hoặc thiếu hụt ngân sách, thì thực tế chính phủ đó phải in bạc hay đi vay để bù vào đó. Cụ thể như khi số thu ngân sách chỉ có 100 bạc mà muốn tiêu xài 150 bạc thì phải vay tiền hay in thêm 50 bạc mà bù vào đó có nghĩa là họ đang nâng thêm mức nợ công thêm 50 bạc vào đó. Hãy nhớ rằng khi đã vay, hay in bạc ra dùng thì sẽ có ngày phải hoàn trả cả vốn lẫn lãi dưới dạng này hay dạng kia rất tinh vi. Đó trường hợp hay gặp là lạm phát bất thường của quốc gia đó cao hơn với các nước khác cùng một thị trường giống nhau, đó là loại thuế khá tinh vi đánh vào túi tiền của người dân toàn quốc, đặc biệt là người có đồng lương thu nhập cố định là bị thiệt nhất (vì họ chiếm số đông nhiều nhất là tạo ra nhiều của cải nhiều nhất chứ nó không đánh thuế vào đám người giàu bất thường như kinh doanh bất động sản chẳng hạn, vì đám người này không tạo ra của cải để xuất khẩu). Chuyện thứ nữa khi các chính quyền mà tăng chi quá nguồn thu thì tất nhiên họ phải đi vay, chẳng hạn như phát hành trái phiếu, và phải trả tiền lời là tiền gốc đến tiền lãi, điều đó có nghĩa là người ta lại tăng thêm một khoản chi phí khác. Tức là họ lấy đi một số tài nguyên vốn liếng rất quan trọng là thay vì để dành đầu tư cho kinh tế là nâng mức lợi tức thu nhập của người dân, tức là nâng mức lương như việc đầu tư vào kinh tế tạo thêm nhiều việc làm trên thị trường nếu nguồn cung người lao động thiếu thì họ tăng lương cho người lao động,…để thu hút lao động vào các dự án đầu tư đó.
Tuy nhiên vì chi tiêu bừa bãi và vay nợ nhiều thì tiền đầu tư đó thay vì được dùng đầu tư cho kinh tế để tạo ra sản xuất và tăng việc làm thì họ lại mang tiền đó đi trả nợ lẫn lãi là không đầu tư cho kinh tế khiến cho GDP sút giảm, lương bổng bị cắt hạ, vì người lao động bị thất nghiệp đông hơn,..Vì họ có dùng tiền đó cho sản xuất đâu.
Việc đi vay hay in bạc ra tiêu xài như vậy nó cũng tác động lên việc lãi suất ngắn hạn ngân hàng sẽ phải tăng. Lợi suất trái phiếu cũng vì thế mà tăng, đó là cái vòng luẩn quẩn cho chứng bệnh chi tiêu qúa lố như việc nghiện xây tượng đài, cồng chào hay biểu tượng gì đó của các tỉnh bằng tiền ngân sách,…

KHI VN MÊ SẢNG NHẤT ĐỚI NHẤT ĐỚI NHẤT LỘ CỦA TQ

KHI VN MÊ SẢNG NHẤT ĐỚI NHẤT ĐỚI NHẤT LỘ CỦA TQ
Đối với TQ họ tổ chức diễn đàn Silk Road diễn ra vừa qua thì hôm 12/5/2017 thì dân chúng tại Tứ Xuyên, nhất là các phụ huynh có con em bị chôn vùi ở trận động đất ở Tứ Xuyên năm 2008 họ biểu tình rầm rộ mà ít thấy ra, họ quy sang biểu tình phản đối luôn cả diễn đàn "Một vành đai, Một con đường", mà Bắc Kinh nuôi tham vọng qua công cụ đó để thống trị thế giới trên mặt trận chính trị lẫn kinh tế thế giới. Cũng cùng thời gian đó Bắc Kinh tiếp tục chỉ thị cho giới chức People's Bank of China (PBOC), tức Ngân hàng Nhà nước Nhân dân Trung Quốc tăng cường bơm tín dụng và cho đảo nợ lần thứ tư kể từ năm 2014 khi bong bóng nhà đất ở TQ bị xì nhẹ. Rồi Ủy ban Điều tiết Chứng khoán Trung Quốc (CSRC) cũng yêu cầu PBOC tiếp tục bơm tiền vào thị trường chứng khoán để nỗ lực ngăn chặn tối đa sự sụt giá cổ phiếu mà họ đã bị lãnh đòn vào tuần thứ 2 của tháng 6/2015, nó vẫn còn ám ảnh quốc gia này.
Trước đây TQ bị xì bóng cổ phiếu xua kia của TQ bị lãnh đòn khiến cho TQ mất 5.700 tỷ $. Thực tế trong số đó thì toàn là giấy vụn chứ với số tiền đó lớn gấp rất nhiều lần số tiền Bắc Kinh đưa vốn vào One Belt One Road này. Cũng cùng thời gian đó tại tỉnh Quảng Đông ở miền nam Trung Quốc, họ biểu tình phản đối kế hoạch xây dựng một nhà máy đốt chất thải tại tỉnh này ở TQ thì mà cũng ít ai chú ý, vì nó bị khóa ở TQ nên người ta không thể tuyên truyền ra bên ngoài được. Trong tháng 4/2017 vừa qua thì TQ bị quốc tế nghi ngờ là họ chưa tiêu hủy số lượng thép dư thừa như cam kết là họ cần phải tiêu hủy 100-150 triệu tấn thép trong vòng 3-5 năm,.. có lẽ họ cất kho để tuồn vào các dự án đầu tư qua họ qua các nước thông qua cái vỏ bọc các ngân hàng họ lập ra và các dự án thương mại vĩ đại của họ vẽ ra làm hoa mắt nhiều nước, trong đó có VN.
Đối với VN có lẽ quốc gia này bạc nhược và nhược tiểu đến mức đáng khinh bỉ, đó là chuyện bài học giá thịt heo sụt giá tan tành, và nhiều hàng hóa khác của VN mà lẽ ra nếu họ làm tốt chuyện bảo vệ ngoại thương của họ với TQ là bảo vệ thị trường tiêu dùng trong nước thì VN vẫn dư sức cân bằng nguồn cung và giá cả, nhưng họ luôn bị rơi vào bẫy thương mại của TQ nhiều năm rồi mà vẫn chưa biết sợ, đối với thị heo/lợn của VN sụt giá, nó do TQ chấm dứt sự nhập khẩu thịt heo của họ mà ít ai chú ý thấy ra là có bàn tay can thiệp của chính quyền Bắc Kinh thò vào can thiệp để cứu tăng trưởng kinh tế và bảo trợ cho nông gia TQ nuôi heo, dù họ cáo buộc thị heo/lợn của VN kém phẩm chất, thực tế nhiều nhà buôn TQ vẫn cho rằng chất lượng thịt heo/lợn của VN tốt hơn của họ, nhưng do chỉ thị bảo hộ ngành chăn nuôi của TQ nên họ phải ngưng nhập khẩu, và hạn chế nhập khẩu thịt heo/lợn ở VN thì VN lãnh đòn khủng hoảng, dù thị trường tiêu dùng trong nước vẫn dư sức hấp thụ hết, nhưng vì không có chiến lược phân phối phát triển cho tiêu dùng của họ nên không thể chuẩn bị được đòn hiểm này của Bắc Kinh tung ra.
Về hồ sơ "Con đường tơ lụa mới của TQ" họ mới vẽ ra. Ôi thôi, Trung Quốc nuôi tham vọng rất lớn là muốn nhanh chóng thống trị thế giới trên tất cả mặt trận chính trị lẫn kinh tế thế giới của thế kỷ 21 này qua sáng kiến "Một vành đai, Một con đường", hay nhiều thuật ngữ khác như “Nhất Đới Nhất Lộ”, rồi “Con Đường Tơ Lụa Mới”, gọi chung là sáng kiến One Belt One Road. Trong đó họ vạch ra hai vành đai. Một là vành đai kinh tế con đường tơ lụa trên đất liền, hai là là vành đai kinh tế trên biển. Trên đất liền thì chạy dài từ TQ sang Nga, Âu châu, Trung Á, rổi tới tận Trung Đông. Trên biển thì bao trùm các đại dương xuất phát từ các bờ biển của TQ đi qua vùng biển Đông Nam Á, Ấn Độ Dương, Âu châu, Châu phi, Địa Trung Hải,…Đó là cái tham vọng háo danh của Bắc Kinh vì thực lực không có, vốn liếng ít, vì để thực tế vẽ ra viễn tường dự án sáng kiến One Belt One Road này cũng như để kiểm soát và quan trị nó hay tiền đầu tư nó có thể đội vốn lên 4.000 tỷ $ hay nhiều hơn nữa chứ chả phải đùa. Thứ nữa là mâu thuẫn chính trị của TQ thì quá lớn, thực lực kinh nghiệm hàng hải của TQ chỉ là cấp vùng thì làm sao mà cùng các đối tác duy trì bỏa vệ lợi ích của con đường tơ lụa mà họ vẽ ra được.
Nếu ta lật lại hồ sơ khác của TQ là trước đây thì Bắc Kinh vẽ ra dự án lập cái Ngân hàng Phát triển BRICS của nhóm BRICS với vốn liếng 100 tỷ $ thì nó đã thất bại và quỹ đầu tư của Goldman Sachs đã rút lui triệt thoái nghiệp vụ vào đó và kéo theo nhiều quỹ thị trường tiền tệ bỏ chạy khỏi cái sáng kiến này của nhóm BRICS, sau đó thì lập ra cái Ngân hàng Đầu tư Hạ tầng Cơ sở Á châu, gọi tắt là AIIB vốn ban đầu cũng 100 tỷ $, rồi trong giao thuong thì còn có Hiệp định Đối tác Toàn diện Khu vực, gọi tắt là RCEP, hàng đống hiệp định thương mại khác,… rốt cục TQ là quốc gia bị đội sổ là bị các nước thành viên kiện cáo nhiều nhất là dẫn đầu về vi phạm quy tắc ngoại thương thì đúng là háo danh cho nhiều nước bị lãnh đòn vạ lây vì mê sảng hội nhập.
Hãy nhớ rằng nền kinh tế của TQ là phụ thuộc vào ngoại thương rất lớn, họ sản xuất dư thừa bất kể lời lỗ để tạo ra tối đa việc làm, vì tiêu dùng trong nước yếu là không tiêu thụ được hết hàng hóa sản xuất ra thì họ tuồn hàng ra bên ngoài nên họ cần lập ra nhiều cái dự án để khoác vào đó cái áo hợp pháp ngoại thương thôi.
Trước đây nền kinh tế TQ mở rộng tăng trưởng cao là ngoài việc xuất khẩu ngoại thương lớn thì họ còn có khí cụ đầu tư cho GDP của họ là lĩnh vực xây cất, như bất dộng sản. Đó là khi TQ có trên 30 năm được hưởng mức tăng trưởng GDP cao trên 10% thì lĩnh vực xây cất nhà cửa bất động sản của họ chiếm thường xuyên đến ¼ của GDP cho tăng trưởng kinh tế của họ. Bây giờ lĩnh vực xây cất bất động sản này đã đang là mỗi nguy thường xuyên của họ. Việc TQ dựa vào cơ sở hạ tầng và đầu tư bất động sản để thúc đẩy tăng trưởng cao đã chật chội đi hết chu kỳ và chất lên một núi nợ khổng lồ là họ đã tạo ra quá nhiều tín dụng, nợ quá nhiều, rủi ro quá lớn nó luôn đe dọa đến sự suy thoái kinh tế của TQ, vì hiện nay lĩnh vực xuất khẩu của TQ bị com cụm không thể nâng đỡ cho họ về kinh tế là đốt xương sống của họ như trước đây thì họ cần xây dựng lại chiến lượng ngoại thương mới để bù đáp cho sự thiếu hụt mất cân đối này. Hệ thống ngân hàng của TQ rất mờ ảo là họ đang tạo ra quá nhiều nợ xấu gây đau đầu cho Bắc Kinh,…nhưng vẫn chiêu dụ được khối kẻ nhẹ dạ cả tin vào đó là khi TQ bơm vốn (chủ yếu là niêm yết đồng nội tệ của họ là đồng RMB vào các dự án nhất đới nhất lộ này).
Tôi thì mỉa mai là tôi thừa kinh nghiệm biết rằng TQ đang làm được nhiều việc là tạo ra nợ bằng đồng RMB cho thế giới chia sẻ, tuồn hàng hóa của TQ sản xuất để bung ra xây cất cho dự án sáng kiến One Belt One Road, và buộc các nước góp vốn đầu tư kể cả vay đồng RMB chung sức xây cái dự án vĩ cuồng này của họ cũng như chung sức góp sức cứu TQ khỏi suy thoái kinh tế sau này.
Chuyện thứ nữa là làm sao mà TQ có thể qua mặt được anh cả Mỹ khi năng lực hải quân của TQ quá kém mà thò bàn tay ra tất cả các đại dương vận chuyển bán buôn khi mà Mỹ và đồng minh thì kiểm soát hầu hết các đường biển này khắp thế giới. Mỹ không phá cho tan tành mới là lạ.

KHI VN THIẾU USD TÀI TRỢ CO KINH TẾ NHƯNG LẠI THỪA NGHIỆP VỤ KHÔNG THÍCH USD TRONG NƯỚC

KHI VN THIẾU USD TÀI TRỢ CO KINH TẾ NHƯNG LẠI THỪA NGHIỆP VỤ KHÔNG THÍCH USD TRONG NƯỚC
Trên thế giới có một quốc gia hay thiếu hụt USD, và cần rất nhiều USD để tham vọng xây nhiều dự án vĩ cuồng nhưng không có giới đầu tư và thị trường nào cho vay, đó là VN. Đó là bởi vì dự án đầu tư xây cất đường xa lộ cao tốc họ vẽ ra đắt gấp 4 lần Dubai của tiểu quốc UAE như xây đường xa lộ cao tốc, dù cái dự gọi là xa lộ cao tốc thì chỉ có vài làn hay nàn xe chạy, rồi dự án xây sân bay Tân Sơn Nhất mới đầu người ta vẽ ra con số vĩ đại nhất trong lịch sử xây sân bay đắt đỏ nhất thế giới, đó là cái sân bay gọi là quốc tế Long Thành (sau đó họ hạ gióa thành xuống). Các dự án xây đường sắt trên cao từ Hà Nội cho tới HCMC thì nhiều lần dừng xây cất vì thiếu vốn và đội vốn, rồi còn nhiều dự án trên giấy tính ra cả trăm tỷ $,.. Nhưng có điều kỳ lạ là quốc gia này hay “ghét đồng USD”, qua chiêu bài chống nạn đầu cơ USD, và chống vàng hóa, nó được triển khai từ thời ông cựu Thống đốc Nguyễn Văn Bình, một cánh tay trái đắc lực của ông cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng để vét USD, vàng của người dân và trả ra bạc mặt là đồng nội tệ giấy lộn là đồng VND không có giá trị giao hoán quốc tế để cứu các khoản nợ khổng lồ của các quả đấm thép là đi vay bằng đồng JPY hay USD thì phải trả ra bằng đồng tiền đó cho quốc tế chứ quốc tệ họ không nhận đồng nội tệ VND của VN,…
Hệ thống ngân hàng quốc doanh khoác cái vỏ tư doanh thì thiếu hụt ngoại tệ đi vay lắt của quốc tế trả lãi đắt, nhưng vay trong nước thì bóp cổ người dân họ với lãi suất 0%. Đó là trong quá khứ khi VietinBank vay 65 triệu USD trên thị trường tài chính quốc tế mà phải vay đến 4 tổ hợp ngân hàng quốc tế là Commerzbank Aktiengesellschaft (Đức); ChinaTrust Commercial Bank Co., Ltd (Đài Loan); Mega International Commercial Bank Co., Limited (Đài Loan); Nomura Special Investments Singapore Pte. của Tập đoàn Nomura – Nhật Bản (vay năm 2012), rồi năm 2013 thì cũng cái ngân hàng VietinBank này đi vay 120 triệu EUR của hai tổ hợp ngân hàng Âu châu, đó là: Sumitomo Mitsui Banking Corporation - Đức (SMBC) và KFW IPEX-Bank GMBH,cũng của Đức.
Kế đến cũng cái ngân hàng VietinBank này trong tháng 3/2016 thì vay một ngân khoản chỉ có 200 triệu USD, mà phải vay tới 18 ngân hàng của quốc tế, đó là ngân hàng: BNP Paribas, Taipei Fubon Commercial Bank, Commerzbank AG (cở sở ở Luxembourg), Hua Nan, State Bank of India - chi nhánh Singapore, Taiwan Cooperative Bank, BDO Unibank, Inc., Chang Hwa, Ltd., Land Bank of Taiwan - chi nhánh Singapore, Taiwan Business Bank, Bank of Taiwan; Far Eastern International Bank; First Commercial Bank; Jih Sun International Bank, Ltd.; Sunny Bank Ltd.; Taishin International Bank, Taiwan Shin Kong Commercial Bank và The Export-Import Bank of the Republic of China,… và hàng đống ngân hàng khác cũng vậy, đi vay phải có tổ hợp ngân hàng uy tín của quốc tế đứng ra bảo lãnh, và họ cũng ăn hoa hồng ở giữa thì đúng là ngại. Thâm tệ là trong tháng 7/2016 ngân hàng Shinhan của Hàn Quốc có cơ sở ở VN cho doanh nghiệp VN vay với sự đảm bảo của chính phủ VN khi vay ngân khoản trị giá có 100 triệu $ thì phải trả lãi 8%-9%/năm thì thật ấn tượng, trong nước thì đòi lãi suất 0% bằng đồng $, thận chí đòi người gửi phải trả phí là lãi âm của người dân.
Còn chuyện rộng hơn là vào năm 2005, đó là lần đầu tiên VN phát hành trái phiếu quốc trái bằng ngoại tệ, để vay 750 triệu $ với kỳ hạn 10 năm thì mức lời lãi suất dài hạn hay lợi suất là 7,125%/năm trên thị trường tài chính New York. Rồi lần phát hành trái phiếu quốc tế thứ hai là năm 2010 trên thị trường Singapore để huy động 1 tỷ $ cũng có hạn kỳ 10 năm và lợi suất trái phiêu là 6,755%/năm. Thực tế là phải trả lãi lên tới 6,955%/năm. Lần thứ 3 vào ngày 7/11/2014, Bộ Tài chính VN đã phát hành thành công trái phiếu Chính phủ kỳ hạn 10 năm ra thị trường vốn quốc tế với tổng khối lượng 1 tỷ USD, mà theo diễn giải của Bộ Tài chính là: "mức lãi suất cố định 4,8%/năm”. Thực tế mức vay đó không hoàn toàn đúng, họ vay ở đâu đó có lẽ vay chui với lãi cao. Đi vay quốc tế thì không vay được, nếu muốn vay được thì phải trào mời khách cho vay lãi suất bốc lên mây, ở nhà thì đòi hạ suất âm như khu vực đồng EUR, JPY, CHF (Switzerland Franc, Thụy Sĩ),...Tức là mị dân đánh lừa người dân nhẹ dạ cả tin chứ đi vay USD ở Mỹ thì lãi gốc ngắn hạn cũng đã là 3,75%-4% rồi.

CHI TIÊU QUỐC PHÒNG CHO KINH TẾ LÀ SỰ KHÁC BIỆT LỚN GIỮA ISRAEL VÀ NGA

CHI TIÊU QUỐC PHÒNG CHO KINH TẾ LÀ SỰ KHÁC BIỆT LỚN GIỮA ISRAEL VÀ NGA
Trong hồ sơ phân tích về kinh về khía cạnh “thâm hụt ngân sách cho tăng chi tiêu quốc phòng”. Đó là trước đây tôi hay phân tích là đừng nghĩ rằng thâm hụt ngân sách là dấu hiệu xấu của nền kinh tế. Thực tế nếu để thâm hụt ngân sách hợp lý cộng với chi phí tài chính thấp như lãi suất thấp, lợi suất trái phiếu thấp thì nó rất tốt cho chi tiêu quốc phòng để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế, kể cả chi tiêu tất cả các lĩnh vực khác.
Đó là một bài học giữa rất lớn giữa Israel và Liên bang Nga. Đó là Nga tăng chi tiêu quốc cho GDP của rất lớn trong năm 2015, trong khi Israel giảm chi tiêu quốc phòng cũng trong năm 2015. Hậu quả đối ngược là cả Israel và Nga đều có tăng trưởng GDP sụt giảm. Đó là Nga tăng chi tiêu quốc phòng rất lớn cho GDP khi kinh tế sa sút vì giá dầu thô sụt giảm, nhưng Nga lại kích thích kinh tế lớn cho chi tiêu quốc phòng nhiều khi gặp bất lợi do lãi suất và chi phí lợi suất trái phiếu cao nên dẫn đến nợ nần cao hậu quả phí tổn tài chính trả không nổi nên GDP kinh tế bị suy thoái, cộng với việc Nga kích thích kinh tế cho quốc phòng của họ là tăng số binh lính gia nhập quân đội khiến cho số người lao động ở Nga sút giảm vì người đao động cho kinh tế dân sự thì ít mà quân sự thì nhiều thì tất lao xuống nhanh hơn là không tránh khỏi.
Israel thúc đẩy chi tiêu quốc phòng cho GDP bằng lãi suất và lợi suất trái phiếu thấp, chi phí đi vay tài chính rẻ. Nga thúc đẩy chi tiêu quốc phòng bằng lợi suất và lãi suất cao, đẩy chi phí lớn dẫn đến hao tổn nội lực kinh tế.
Chuyện thứ nữa giữa Israel thúc đẩy tăng chi tiêu quốc phòng thì họ tự chủ về ngành công nghiệp khác vững chắc như điện tử, linh kiện cơ khí,… Bất kể khi nào Israel tăng chi tiêu quốc phòng khi thấy lợi suất trái phiếu xuống thấp họ đều làm tăng GDP lên rất cao. Đó là năm 2014- Israel tăng chi tiêu quốc phòng đã dẫn đến kết quả GDP đạt mức 308,77 tỷ $ (mức cao nhất của họ vì chi tiêu quốc phòng khi đó của họ khi đó đạt mức 18,2 tỷ $. Bất cứ sự tăng đầu tư và chi tiêu cho quốc của Israel đều thúc đẩy nhiều ngành công nghiệp của họ phát triển và sáng tạo lên. Cụ thể ngaoif ngành sản xuất võ khí thì còn có các ngành công nghiệp sản xuất phụ trợ như điển tử, viễn thông, cơ khí máy móc, cơ khí lực đẩy, sắt thép, hóa sinh,….đó là ta chưa nói đến việc xuất khẩu bán võ khí của Israel. Vì quốc gia này cũng là lái buôn võ khí rất mạnh và có năng lực rất cao, cũng là quốc gia chuyên gia công sản xuất linh kiện thiết bị quân sự cho nhiều nước. Trong quá trình sản xuất ngành công nghiệp quốc phòng thì tất nhiên họ cũng ứng dụng nó cho sản xuất công nghiệp dân sự,…
Hãy nhớ rằng Israel là quốc gia có dân số khá thấp, đất đai thì ở thuê, có lẽ chiếm luôn của nước khác. Kẻ thù thì tứ phía, nên chi phí hao tổn trả lương cho binh lính cũng như số uân nhân tham gia quân đội khá lớn so với tỷ lệ dân số 8,63 triệu dân hiện nay. Điều đó cũng khiến lực lượng tham gia lao động cho sinh hoạt kinh tế ít đi, đó là một bất lợi. Vậy mà quốc gia Do Thái này luôn trụ vững những cơn bão khủng hoảng kinh tế thế giới.
Trong kinh tế dân sự, Israel là quốc gia rất đáng nể, họ chẳng có được đất đai phì nhiêu hay biển cả sông ngòi như VN, có thể là vùng đất chết cả trên đất liền lẫn trên biển, vậy mà năng lực về nông nghiệp của Israel có thế nói là rất mạnh.
Trong lĩnh vực ngoại thương, các đối tác xuất khẩu của Israel đều là những gương mặt rất khó tính. Đó là Mỹ, Anh, Ấn Độ, TQ, Hồng Kông, Bỉ, và một số nước Âu châu có nền móng công nghiệp cao như Đức, Pháp. Đó là Israel xuất khẩu linh kiện động cơ máy móc các loại, thiết bị điện tử công nghệ cao đủ loại, kể cả gia công cơ khí phẩm chất cao cũng nhiều.
(*) Hãy nhớ rằng về hồ sơ kinh tế, đó là tôi hay mỉa mai các nhà kinh tế học ở VN họ ít khi nào đề cập đến vấn đề chi tiêu quốc phòng cho GDP kinh tế của họ. Đó là vấn đề cần xem lại. Có lẽ họ chỉ giỏi chi tiêu quốc phòng của họ thông qua cái công ty Tập đoàn Viễn thông Quân đội Viettel là chỉ giỏi dựa vào nền móng sẵn có của các trạm phát sóng, hay trạm ăngten để lấy đòn bẩy ưu thế hơn các đối thủ khác để giảm rất lớn chi phí tài chính chứ họ chả làm lên trò trống gì cả nếu họ tự bỏ tiền đầu tư lấy khi cùng vạch xuất phát so với các công ty khác. Mà các nước khác là họ cấm quân đội làm kinh doanh kiểu này vì nguy hại đến an ninh tình báo quốc gia. VN có lẽ khó có thể nói đến chi tiêu quốc phòng cho tăng trưởng GDP kinh tế của họ vì quá lạc hậu là không chịu đầu tư cho sáng tạo mà chỉ đầu tư thời vụ kinh doanh kiếm lời khoác cái áo dân sự giả tạo.